THƠ VỀ MÙA XUÂN TỰ SÁNG TÁC

     

Mùa xuân hẳn là mùa tạo ra nhiều cảm xúc nhất, vì chưng đây được biết mùa đẹp tuyệt vời nhất trong năm, tràn đầy sức sinh sống và vui lòng nhất. Đây là thời khắc thiêng liêng của tạo nên hóa, khi vạn trang bị sinh sôi, trỗi dậy sau đó 1 mùa ướp đông lạnh giá khắc khổ. Vị trí vạn vật giao thoa và trở trở về bên cạnh nhau, nơi gia đình sum họp quây quần. Mùa xuân là mùa đặc biệt quan trọng nhất đối với văn hóa phương đông bởi đồng thời đây cũng là thời điểm diễn ra các thời điểm dịp lễ quan trọng. Sau đó là những bài thơ hay độc nhất vô nhị về mùa xuân.

Bạn đang xem: Thơ về mùa xuân tự sáng tác

*

Mùa xuân nho nhỏ - Thanh Hải

*


Mọc giữa loại sông xanh
Một nhành hoa tím biếc
Ơi bé chim chiền chiện
Hót đưa ra mà vang trời
Từng giọt lung linh rơi
Tôi gửi tay tôi hứng.
Mùa xuân người cầm súng
Lộc giắt đầy xung quanh lưng
Mùa xuân người ra đồng
Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hận hả
Tất cả như xôn xao...
Ðất nước tứ nghìn năm
Vất vả và gian lao
Ðất nước như vị sao
Cứ đi lên phía trước.
Ta làm bé chim hót
Ta có tác dụng một cành hoa
Ta nhập vào hoà ca
Một nốt trầm xao xuyến.
Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng đến đời
Dù là tuổi hai mươi
Dù là khi tóc bạc.
Mùa xuân - ta xin hát
Câu phái nam ai, phái nam bình
Nước non ngàn dặm mình
Nước non nghìn dặm tình
Nhịp phách tiền đất Huế.

Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được viết ko bao lâu trước khi nhà thơ qua đời, diễn tả niềm yêu mến cuộc sống, non sông và cầu nguyện của tác giả. Mạch xúc cảm xuyên suốt bài bác thơ là tình thân thiên nhiên, yêu quê hương đất nước. Từ mùa xuân của thiên nhiên, đến ngày xuân của non sông thì tác giả biểu lộ niềm thèm khát được cống hiến xây dựng mang lại đất nước. Một bài xích thơ với số đông lý tưởng cao đẹp, trọng tâm hồn rạo rực của tuổi trẻ, như một bài ca thúc đẩy thanh niên hiến đâng và bảo vệ đất nước.

Mưa xuân – Nguyễn Bính

*


Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với chị em già.
Lòng trẻ em còn như cây lụa trắng,
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay,
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.
Hội chèo thôn Đặng đi ngang ngõ,
Mẹ bảo: xóm Đoài hát về tối nay.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình.
Em xong thoi lại thân tay xinh.
Hình như hai má em bừng đỏ,
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đang lên đèn,
Em ngửa bàn tay trước mái hiên.
Mưa ngấm bàn tay từng chấm lạnh,
Thế nào anh ấy chẳng sang trọng xem.

Xem thêm: 1️⃣ Cách Nướng Thịt Bằng Lò Nướng Sanaky, Hướng Dẫn Nướng Thịt Bằng Lò Nướng Đúng Chuẩn


Em xin phép bà bầu vội quà đi,
Mẹ bảo: coi về kể mẹ nghe.
Mưa nhỏ dại nên em ko ướt áo,
Thôn Đoài cách gồm một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm,
Em mải kiếm tìm anh chả thiết xem.
Chắc hẳn tối nay mặt đường cửi lạnh,
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh quý phái anh chả sang,
Thế nhưng hôm nọ hát mặt làng.
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn,
Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng.
Mình em lầm lụi trê tuyến phố về,
Có ngắn gì đâu môt dải đê!
Áo mỏng mảnh che đầu, mưa nặng nề hạt,
Lạnh lùng em tủi với tối khuya.
Em giận dỗi anh cho tới sáng,
Hôm sau bà mẹ hỏi hát trò gì.
“- Thưa u chúng ta hát...” Rồi em thấy
Nước đôi mắt tràn ra, em ngoảnh đi.
*
Bữa ấy mưa xuân đang ngại bay,
Hoa xoan đã nát dưới chân giày.
Hội chèo xóm Đặng về ngang ngõ,
Mẹ bảo ngày xuân đã cạn ngày.
Anh ạ! mùa xuân đã cạn ngày!
Bao giờ em mới gặp gỡ anh đây?
Bao tiếng Hội Đặng đi ngang ngõ,
Để chị em em rằng hát buổi tối nay?

Mùa xuân trong thơ mới lúc nào cũng đượm buồn, đau xót, vương vãi chút tình yêu ko trọn vẹn, hoặc cảm hứng hụt hẫng của người thi sĩ. Bài thơ sở hữu đậm nhạc điệu dân ca, mang 1 nỗi ảm đạm nhẹ nhàng dẫu vậy da diết. Ngày xuân mang ý nghĩa sâu sắc ẩn dụ, mang ý nghĩa sâu sắc là nụ cười hạnh phúc đã hết khi em không còn anh.

Chiều xuân – Anh Thơ

*

Mưa đổ vết mờ do bụi êm êm bên trên bến vắng,Đò biếng lười nằm mang nước sông trôi;Quán tranh đứng im lìm vào vắng lặngBên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời.

Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc cỏ,Đàn sáo black sà xuống phẫu thuật vu vơMấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió.Những trâu bò thảnh thơi cúi ăn uống mưa.

Trong đồng lúa xanh rờn và ướt lặngLũ cò bé chốc chốc vụt cất cánh ra,Làm lag mình một cô nàng yếm thắm.Cúi cuốc cào cỏ ruộng chuẩn bị ra hoa.

Xem thêm: Có Ai Buồn Mà Vui Như Thế - “Có Nỗi Buồn Màu Xanh Như Lá Như Dòng Sông Nước

Chiều xuân là bài xích thơ được in trong tập bức tranh quê xuất phiên bản năm 1941 là bài thơ vượt trội cho phong thái nghệ thuật của anh Thơ. Tranh ảnh thiên nhiên mùa xuân tươi mát, mộng mơ và quang cảnh làng quê tĩnh lặng, thanh bình làm cho con người thêm lắp bó cùng với quê hương.

Xuân Về - Chu Minh Khôi

*


Trời new ửng lên nắng trạng nguyên
Tiếng chim thả chữ xuống vòm hiên
Tháng giêng khép mắt mỉm cười em ấp