Sông Thương Bên Đục Bên Trong

     
Home/ Môn học/Văn/Em hãy lý giải câu ca dao sau:“Sông yêu đương nước chảy song dòngBên trong, bên đục nhức lòng tốt chưa”Làm nhanh giúp mk nha!Hứa đã vote 5 sao và ct

Em hãy phân tích và lý giải câu ca dao sau:“Sông yêu thương nước chảy song dòngBên trong, bên đục nhức lòng tuyệt chưa”Làm nhanh giúp mk nha!Hứa vẫn vote 5 sao với ct


Em hãy lý giải câu ca dao sau:“Sông yêu quý nước chảy song dòngBên trong, bên đục nhức lòng giỏi chưa”Làm cấp tốc giúp mk nha!Hứa sẽ vote 5 sao cùng ctlhn cho bạn nhanh nhất!


*

“Sông yêu thương nước chảy song dòngBên trong, bên đục fan thương mặt nào?”(Quán dốc chợ Cầu)

Sông Thương- chũm kỷ 11, các nhà chiêm tinh học khắc tên chữ là sông Nhật Đức, theo thương hiệu một vày tinh tú trên trời. Sông chảy mang đến địa phận che Lạng mến (thành phố Bắc Giang ngày nay) thì có nước ngơi nghỉ ngòi Đa Mai rã vào.

Bạn đang xem: Sông thương bên đục bên trong

Ngòi Đa Mai khởi xướng từ khu rừng Việt lặng (Bắc Giang) rã qua địa phận buôn bản Đa Mai, rồi đổ vào sông yêu thương (bên hữu ngạn phía nam sông Thương). Vì nước từ vùng đồi núi chảy qua các cánh đồng yêu cầu ngòi Đa Mai nước hết sức đục. Khi hòa hợp lưu với sông Thương sản xuất thành nhị dòng: chiếc trong (bên tả ngạn) và cái đục (bên hữu ngạn). Ca dao cổ vùng này có câu:

“Sông mến nước chảy đôi dòngBên trong, bên đục nhức lòng giỏi chưa?”

Hoặc:

“Sông yêu mến nước chảy song dòngTrai không vợ, gái chưa chồng lên đây”

Cũng là do bên trong, mặt đục phải từ đoạn xuống hạ lưu lại sông Thương, mèo đôi mặt bờ đương nhiên cũng có màu khác nhau. Cát mặt hữu ngạn có tương đối nhiều bùn khu đất hơn, vì vậy trong lời ca của hát trống quân mới có câu:

“Sông yêu mến thì mèo đôi nơiSông Cầu cát lại là nhời độc nhất quy”(Trống quân- Ngồi rồi họa cát ra chơi)

Thời phong kiến, lúc quan quân lên trấn ải biên thùy thành phố lạng sơn thì gia quyến của họ được phép tiễn mang lại con sông này. Tín đồ đi xa, kẻ sinh sống lại, cảnh chia tay nhau lưu lại luyến tại đây thật là chiều chuộng nên trường đoản cú đó con sông này được call là sông Thương.

Sông Thương không chỉ là đi vào câu hát dân ca quan tiền họ mà hơn nữa trở thành nguồn cảm hứng sáng tác vô tận đến thi ca, nhạc họa.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn So Sánh Nông Thôn Và Thành Thị Bằng Tiếng Anh, So Sánh 2 Thành Phố Bằng Tiếng Anh

“Đi xuyên suốt cả chiều thuVẫn chưa về cho tới ngõDùng dằng câu quan họNở tím kè sông Thương…”(Chiều sông Thương- thơ Hữu Thỉnh, nhạc: An Thuyên )

Trong “Trường ca con phố cái quan”, nhạc sĩ Phạm Duy cũng từng mang tâm trạng xúc rượu cồn bồi hồi khi về với thành phố hà nội hoa lệ cơ mà lòng còn lưu luyến tình fan nơi sông Thương:

“Sông yêu quý ơi, nước tung đôi cha dòngAnh về thành phố hà nội một lòng, lòng yêu thương emSông yêu mến ơi, nước đục người đenAnh về thành phố luôn luôn nhớ cô mình… “

Cùng với câu hát:

“Sông cầu nước tan lơ thơĐôi ta thương nhớ khi nào cho nguôi?”

“Sông mong lơ thơ” cùng “sông Thương đôi dòng” đang trở thành hình ảnh bình dị, đon đả trong tiềm thức của mọi cá nhân con sinh ra, mập lên làm việc vùng khiếp Bắc và cũng chính là nỗi khắc khoải lưu giữ nhung của những ai đó đã từng một lần ghẹ thăm miền Quan bọn họ hiếu khách hàng này.

Xem thêm: Italki - Thanks You For You1

Vậy là, sông yêu thương là dòng sông của thương, của nhớ… Tuy cách biệt bởi bên trong, mặt đục mà thực tế vẫn là 1 trong dòng chảy vậy thôi. Cái chảy ấy đã cùng đang thấm nhuần trong tâm địa khảm của mọi người con quê nhà Kinh Bắc. Để rồi:

“Qua nửa đời phiêu dạtCon lại về úp phương diện vào sông quêƠi con sông dạt dào như lòng mẹChở bịt con trải qua chớp bể mưa nguồnTừng hạt phù sa mon Ba, mon BảyTừng vị heo may bên trên má em hồng…”(Khúc hát sông quê- thơ: Lê Huy Mậu, nhạc: Nguyễn Trọng Tạo)

Dòng tung ấy với theo câu dân ca quê người mẹ từ thuở ở nôi, làm ấm lòng những người dân con mưu sinh xa xứ. Đôi khi, giữa những phút thăng trầm, biến hóa cố của cuộc đời, loại chảy ấy cùng với một cây đa, một bến nước, một sảnh đình… lại phát triển thành điểm tựa chổ chính giữa linh, trở thành cứu cánh tư tưởng cho lòng fan bớt chông chênh lúc hoài niệm về một trời “Vời vợi tuổi thơ”… vị trí quán dốc chợ Cầu.

“Có ai lên tiệm dốc chợ CầuĐể thương nhằm nhớ, để sầu mang đến ai?…Sông mến nước chảy đôi dòngBên trong, mặt đục tín đồ thương mặt nào?”

Dòng chảy ấy sẽ mãi trường tồn cùng thời gian… như câu dân ca quan liêu họ kinh Bắc đã với đang trở nên tân tiến ngày một sâu rộng, mập mạnh… Để những người dân mang tâm huyết gìn giữ mang lại muôn đời sau câu hát đã có được UNESCO thừa nhận là di sản văn hóa phi thứ thể đại diện thay mặt của nhân loại, vẫn không hoàn thành nỗ lực quảng bá dân ca quan lại họ rộng phủ tới khắp những vùng miền trên quê nhà Việt Nam, tương tự như các giang sơn trên cầm giới…