So Sánh Ước Nguyện Của Thanh Hải Và Viễn Phương

     
*

So sánh cầu nguyện của Thanh Hải trong mùa xuân nho nhỏ và cầu nguyện của Viễn Phương trong Viếng lăng Bác, bài văn mẫu mã lớp 9: so sánh ước nguyện của Thanh Hải trong


Đứng trước thiên nhiên tươi vui của mùa xuân xứ Huế, Thanh Hải đã biểu đạt khát vọng hiến dâng mùa xuân của mình vào mùa xuân chung nước nhà qua bài bác thơ ngày xuân nho nhỏ. Hay sẽ là niềm thành kính, nỗi xúc động thực lòng của Viễn Phương lần áp ra output thăm lăng bác được biểu thị qua bài xích thơ Viếng lăng Bác.

Bạn đang xem: So sánh ước nguyện của thanh hải và viễn phương

Bạn Đang Xem: đối chiếu ước nguyện của Thanh Hải trong ngày xuân nho nhỏ dại và cầu nguyện của Viễn Phương trong Viếng lăng Bác

Sau trên đây mời chúng ta học sinh lớp 9 thuộc Tài Liệu học tập Thi tìm hiểu Bài văn mẫu mã lớp 9: so sánh ước nguyện của Thanh Hải trong mùa xuân nho nhỏ tuổi và ước nguyện của Viễn Phương trong Viếng lăng Bác để có thêm nhiều tài liệu tham khảo nhé.

Dàn ý đối chiếu ước nguyện của Thanh Hải với Viễn Phương

I. Mở bài: giới thiệu chung về 2 tác giả và 2 tác phẩm

Ai cũng có thể có những ước muốn của riêng rẽ mình, ước mong muốn ấy rất có thể bình thường, giản dị nhưng cũng hoàn toàn có thể là mong ước nguyện vọng thực hiện được khi thoát ra khỏi cái tôi cá nhân hóa thân, hòa nhập vào cùng đồng. Đứng trước thiên nhiên tươi tắn của mùa xuân xứ Huế, Thanh Hải đã trình bày khát vọng hiến dâng mùa xuân của bản thân vào ngày xuân chung quốc gia qua bài bác thơ ngày xuân nho nhỏ. Hay sẽ là niềm thành kính, nỗi xúc động tình thật của Viễn Phương lần áp sạc ra thăm lăng hồ chí minh được biểu hiện qua bài xích thơ Viếng lăng Bác.

II. Thân bài:

– Khổ 4,5 của bài ngày xuân nho nhỏ: màu sắc xuân gợi đến con người niềm tha thiết với hi vọng, mặc dù ở loại tuổi gần đất xa trời và hồ hết ngày bên trên giường bệnh dịch nhưng Thanh Hải vẫn phân trần tâm niệm của mình:

Ta làm bé chim hót,Ta làm một cành hoaTa nhập vào hoà ca,Một nốt trầm xao xuyến

– Điệp ngữ “ta làm” cùng với nhịp thơ dồn dập diễn đạt khát vọng thôi thúc mãnh liệt trong tâm địa nhà thơ. Đó là mơ ước góp một trong những phần nhỏ bé bỏng của bản thân để bài trí cho mùa xuân quê hương.Ước nguyện làm bé chim để có tiếng hát cho đời thêm rộn ràng, một nhành hoa để khoe dung nhan trước ánh phương diện trời tô điểm cho vẻ đẹp mắt của cuộc sống, một nốt trầm góp nên phiên bản hòa ca xao xuyến. Số đông nguyện mong ấy không cao xa, ko ồn ào chứng tỏ nhà thơ rất nhã nhặn và ước muốn được hiến đâng lặng thầm đời mình. Giờ đồng hồ chim ấy, cành hòa ấy, khúc ca ấy các là tấm lòng trong phòng thơ để mừng cho một ngày xuân thống độc nhất của quê hương, mừng đến xứ Huế thanh bình, mỗi ngày càng vạc triển.

Một ngày xuân nho nhỏLặng lẽ dâng đến đờiDù là tuổi nhị mươiDù là khi tóc bạc.

– thái độ sống tích cực, lạc quan của một bên thơ đang nhiều góp sức cho nền thơ ca nước ta và cho cả cuộc chống chiến vẫn chấp nhận cho sự hiến đâng của bản thân là yên lẽ. Dẫu qua mẫu tuổi xuân của cuộc đời vẫn ý muốn cồng hiến sức lực của mình.

– Điệp ngữ “dù là” là lời kể nhở bản thân luôn nỗ lực để cạnh tranh với tuổi già, bệnh dịch tật. Theo công ty thơ, không chỉ có tuổi trẻ new có nhiệm vụ đóng góp cho xã hội nhưng mà đó là nghĩa vụ của tất cả mọi người.

– Hình ảnh thơ gần gũi, mộc mạc, giọng thơ dịu nhàng, và lắng đọng như tiếng lòng thủ thỉ của chính nhà thơ. Ước nguyện đó là ước nguyện cao đẹp quán triệt riêng bản thân mà dành cho cuộc đời.

Khổ thơ cuối Viếng lăng Bác

Mai về miền Nam, yêu thương trào nước mắtMuốn làm bé chim hót quanh lăngMuốn làm cành hoa toả mùi hương đâu đâyMuốn có tác dụng cây tre trung hiếu vùng này.

– mặc dù đang đứng trước hình hài bạn lãnh tụ nhưng mà Viễn Phương đã sốt ruột khi mai yêu cầu lìa xa địa điểm này. Nỗi thôi thúc trong lòng thành kính và cảm xúc vô bờ so với người lãnh tụ đã khiến cho nhà thơ nhảy lên thành giờ khóc “thương trào nước mắt” ý thơ mộc mạc nhưng mà chân thành.

– Điệp ngữ “muốn làm” nhấn mạnh vấn đề khát vọng được hóa thân nhằm ở ở bên cạnh Người. Viễn phương mong mỏi làm bé chim nhằm hót chào rạng đông thức dậy trước lăng và mang tiếng hát say sưa cho bác bỏ ngủ yên ổn bình, hy vọng làm đóa hoa trước lăng khoe sắc, muốn làm cây tre canh giữ sự thiêng liêng. Hình ảnh cây tre vn được tái diễn phần đầu chế tạo phẩm chất trung hiếu để triển khai xong tính biện pháp của người việt Nam: kiên cường, bất khuất, trung hiếu.

– Viễn Phương sử dụng ngôn ngữ giản dị và đơn giản nhưng nhiều sức gợi cảm, tinh tế và sắc sảo và khôn khéo trong lựa chọn hình hình ảnh để thanh minh tấm lòng thành kín của đứa con miền nam bộ khi đứng trước lăng Bác. Bài xích thơ truyền cho người đọc tình thương yêu vị lãnh tụ mập mạp của nhân dân và cách biểu hiện sống ơn nghĩa, trung hiếu đối với đất nước.

* So sánh:

– Điểm kiểu như nhau:

+ Cả hai đoạn thơ đều mô tả ước nguyện chân thành, tha thiết được hoà nhập, hiến đâng cho cuộc đời, đến đất nước, nhân dân… Ước nguyện khiêm nhường, bình dị ý muốn được góp thêm phần dù nhỏ tuổi bé vào cuộc sống chung.

+ các nhà thơ hầu như dùng các hình ảnh đẹp của vạn vật thiên nhiên là biểu tượng thể hiện cầu nguyện của mình.

Xem thêm: Lời Chúc Cả Nhà Giáng Sinh An Lành, 28 Lời Chúc Giáng Sinh Ngắn Gọn Ý Nghĩa Nhất

– không giống nhau :

+ Thanh Hải viết về đề tài thiên nhiên nước nhà và khát vọng hòa nhập dưng hiến đến cuộc đời.

+ Viễn Phương viết về đề tài lãnh tụ, bộc lộ niềm xúc cồn thiêng liêng, tấm lòng tha thiết thành kính khi người sáng tác từ khu vực miền nam vừa được giải phóng ra viếng bác Hồ.

III. Kết bài: cho dù ngày Viễn Phương ra viếng lăng bác hồ chí minh đã hết sức xa, Thanh Hải thì không hề nhìn thấy ngày xuân quê mùi hương mình nữa. Nhưng lại mỗi nhà thơ đa số để lại phần lớn dòng thơ chan chứa, ấm cúng về tình người, tình cảm sâu nặng nề với quê hương, xứ sở.

So sánh mong nguyện của Thanh Hải và Viễn Phương

Chúng ta sinh sống trong làng hội tất cả con fan và vạn vật thiên nhiên ,nên chăng phải ghi nhận quý mến thiên nhiên và con người phải không các bạn nhỉ? cùng với Thanh Hải cảm giác trước mùa xuân của thiên nhiên, khu đất trời đến ngày xuân của từng con người trong ngày xuân lớn của đất nước, trình bày khát vọng được hiến dâng “mùa xuân nho nhỏ” của chính mình vào ngày xuân lớn của cuộc đời chung và ta cũng thấy niềm xúc cồn thiêng liêng, thành kính, lòng hàm ân và tự hào xen lẫn nỗi đau xót khi tác giả Viễn Phương vào lăng viếng bác bỏ được biểu thị qua giọng điệu vừa tha thiết, vừa trang nghiêm ở trong phòng thơ, ở cả 2 bài thơ ước nguyện không chỉ của riêng..

Không buộc phải ngẫu nhiên mà nhà thơ Thanh Hải lựa chọn mùa xuân để khởi nguồn cảm hứng. Mùa xuân của thiên nhiên, tổ quốc thường gợi lên ngơi nghỉ mỗi con người niềm khát khao cùng hi vọng. Với Thanh Hải cũng thế, đây đó là thời điểm nhưng ông chú ý lại cuộc sống và giãi bày tâm niệm khẩn thiết của một nhà giải pháp mạng, một nhà thơ sẽ gắn bó trọn đời với khu đất nước, quê nhà với một khát vọng thật tâm và tha thiết:

“Ta làm nhỏ chim hót,Ta làm một cành hoa.Ta nhập vào hoà ca,Một nốt trầm xao xuyến”

Nhịp thơ dồn dập cùng điệp từ bỏ “ta làm” diễn tả rõ nét khát vọng góp sức của công ty thơ. Đó là khát vọng sống hoà nhập vào cuộc sống của đất nước, góp sức phần tốt đẹp, dù nhỏ dại bé, của bản thân cho cuộc đời chung, cho đất nước. Điều vai trung phong niệm ấy được trình bày một cách chân thành giữa những hình ảnh tự nhiên giầu mức độ gợi tả, khiến xúc hễ sâu xa trong tim người đọc. Ước nguyện được làm một giờ đồng hồ chim, một hoa lá để góp vào vườn hoa muôn hương thơm muôn sắc, rộn ràng tiếng chim, để đem về hương sắc, tô điểm cho ngày xuân thêm tươi đẹp. Bên thơ nguyện cầu được thiết kế một “nốt trầm xao xuyến” ko ồn ào, không đảm bảo điệu cơ mà chỉ âm thầm, lặng lẽ để “nhập” vào khúc ca, tiếng hát của nhân dân vui lòng đón xuân về. Được bài trí cho mùa xuân, được góp phần tạo dựng ngày xuân là tác giả đã nguyện hi sinh, nguyện góp sức cho sự phồn vinh của khu đất nước. Một ước mơ nho nhỏ, chân tình, không cao siêu vĩ đại mà thân cận quá, nhã nhặn và dễ thương và đáng yêu quá! Hình hình ảnh nhuần nhị, tự nhiên, chân thành, giọng thơ nhè nhẹ, êm ái, ngọt ngào và lắng đọng của đa số thanh bằng liên tiếp kết hợp với cách cấu tứ tái diễn như vậy đã với một ý nghĩa mới nhấn mạnh thêm mong muốn được sống có lợi cho đời, góp sức cho tổ quốc như một lẽ từ bỏ nhiên. Điệp tự “ta” như một lời khẳng định, vừa như một tiếng lòng, như 1 lời trung ương sự nhỏ nhẹ, chân tình. Ước nguyện này đã được đẩy lên cao thành một lẽ sống cao đẹp, không chỉ có cho riêng nhà thơ nhưng mà cho tất cả mọi người, mang lại thời đại của chúng ta. Đó là lẽ sống hiến đâng cho đời yên ổn lẽ, khiếm tốn, không nhắc gì mang đến tuổi tác:

Một ngày xuân nho nhỏLặng lẽ dâng đến đờiDù là tuổi hai mươiDù là lúc tóc bạc.

Thái độ “lặng lẽ dâng cho đời” tạo nên ý nguyện thiệt khiêm nhường nhưng lại hết sức bền bỉ và vô cùng đáng quý bởi đó là những gì tốt đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc đời. Thiệt cảm động làm thế nào trước ao ước của nhà thơ dẫu sẽ qua tuổi xuân của cuộc đời, vẫn được làm một mùa xuân bé dại trong chiếc mùa xuân kếch xù ấy. Điệp ngữ “dù là” ở đây như một lời tự xác minh để nhủ cùng với lương trung tâm sẽ cần kiên trì, thử thách với thời hạn tuổi già, bệnh tật để mãi mãi làm cho một ngày xuân nho nhỏ dại trong ngày xuân rộng khủng của quê hương đất nước. Giọng thơ vẫn nhỏ dại nhẹ, tình thật nhưng với sức bao gồm lớn. Cũng chính vì vậy, hình ảnh “mùa xuân nho nhỏ” như ánh lên, toả mức độ xuân trung tâm hồn vào toàn bài bác thơ.

Thật cảm cồn và kính phục biết bao khi đọc số đông vần thơ như lời tổng kết của cuộc đời. “Dù là tuổi nhị mươi” khi bắt đầu tham gia kháng chiến cho đến khi tóc bạc là thời gian hiện thời vẫn lặng lẽ âm thầm dâng hiến mang lại đời và hầu hết câu thơ này là trong những câu thơ cuối cùng. “Một mùa xuân nho nhỏ” cuối cùng của Thanh Hải dâng khuyến mãi cho đời trước dịp ông cách vào thế giới cực lạc, sẵn sàng ra đi mãi mãi.

Và “Viếng lăng Bác”, bài xích thơ tạo một xúc cảm đặc biệt. Viễn Phương bởi một ngôn ngữ tinh tế, giàu cảm hứng sâu lắng đã diễn tả niềm kính yêu, sự xót thương với lòng hàm ơn vô hạn trong phòng thơ đối với lãnh tụ. Từ cảm xúc thành kính, thương yêu mà toàn dân tộc bản địa Việt Nam giành cho Bác nhà thơ vẫn truyền cảm hứng của mình đến với những người đọc khi nguyện có tác dụng tiếng chim hót , làm nhành hoa đẹp, có tác dụng cây tre trung hiếu và sẵn sàng chuẩn bị làm muôn ngàn các bước tốt nhằm kính dưng Người:

Mai về miền Nam, yêu mến trào nước mắtMuốn làm nhỏ chim hót xung quanh lăngMuốn làm nhành hoa toả hương đâu đâyMuốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

Mặc mặc dù hiện tại nhà thơ vẫn đứng bên lăng Người, vào lăng bạn nhưng lúc nghĩ tới các ngày đề nghị rời miền Bắc, ngày xa bác Viễn Phương thấy bịn rịn không muốn rời. Tình cảm trong số những ngày được sống bên Bác luôn luôn sâu lắng từng giây từng phút. Người sáng tác không thể nào chống được nữa những dòng nước mắt trào dâng cùng tha thiết.

Mai về khu vực miền nam thương trào nước mắt

Câu thơ thật bình dị nhưng đựng chan tình thương ôm ấp sâu lắng tận lòng lòng làm cho mỗi chúng ta khi phát âm lên cảm giác vô cùng xúc động. Đây là một trong cách nói ko hoa mỹ mà là 1 trong cách nói rất tâm thành của bạn dân Nam cỗ nhưng lại ngọt ngào trong lòng bạn không gì có thể nói rằng và tả được. Cũng khởi đầu từ tình cảm đó cho nên vì vậy nhà thơ tất cả ước nguyện thành kính và đây rất có thể là ước vọng phổ biến của tất cả mọi bạn đã một lượt hoặc không một lần gặp mặt Bác.

Muốn làm con chim hót quanh lăng BácMuốn làm đóa hoa tỏa hương thơm đâu đâyMuốn làm cây tre trung hiếu vùng này.

Xem thêm: Top 26 Bài Hát Tình Cảm Nhẹ Nhàng Cho Người Đang Yêu, Những Ca Khúc Hay Về Tình Yêu

Điệp ngữ “Muốn làm” được nhắc đi kể lại những lần trong khúc thơ trình bày ước nguyện hy vọng tự nguyện từ bỏ giác của Viễn Phương. đơn vị thơ hy vọng làm con chim hót dâng tiếng hót vui. Ao ước làm bông hoa dâng mùi thơm và dung nhan đẹp. Ao ước làm cây tre trung hiếu canh giữ cho lăng hồ chí minh ngày đêm. Hình hình ảnh cây tre lại mở ra ở đoạn cuối bài bác thơ làm trọng trách khép lại bài bác thơ một cách khéo léo, tạo cho người đọc một tuyệt hảo mạnh mẽ nặng nề phai mờ. Hình mẫu tre được đưa hóa: “Muốn làm cho cây tre trung hiếu chốn này”. Khổ thơ đầu là sản phẩm tre, khổ thơ cuối là cây tre. Nghĩa là ước ao hóa thân thành một cây tre trong sản phẩm tre tê để luôn luôn được ở mặt Bác, biểu lộ một cảm tình quyến luyến. Đó là tấm lòng mếm mộ và sự tôn kính so với Bác Hồ. Với thật cao rất đẹp biết bao khi nhà thơ ý muốn hóa thân làm cho cây tre trung hiếu, trong muôn vàn cây tre quanh lăng Bác, sẽ được ở mãi mặt Bác. Hình ảnh cây tre ngơi nghỉ khổ thơ đầu tiên được lặp lại trong khổ thơ cuối tạo cho kết cấu đầu cuối tương ứng, góp hoàn thiện biểu tượng cây tre Việt Nam. Nếu ở khổ thơ máy nhất, tre là hình hình ảnh tượng trưng mang đến phẩm chất kiên cường, bất khuất; thì ở khổ thơ cuối, hình hình ảnh cây tre được lặp lại nhưng là để tượng trưng đến phẩm chất trung hiếu. Cây tre đang trở thành biểu tượng toàn vẹn cho phẩm hóa học của con bạn và dân tộc bản địa Việt Nam.

Bài thơ “Viếng lăng Bác” sẽ để lại trong trái tim bạn gọi những cảm giác sâu lắng và tha thiết. Bài thơ sẽ liên tục sống trong tim người đọc, lưu ý cho các thế hệ kế tục thành quả bùng cháy của biện pháp mạng phương pháp sống làm sao để cho xứng đáng với sự hi sinh của một bé người béo phì mà giản dị- chủ tịch Hồ Chí Minh, tín đồ đã sống trọn một đời: