Nhận định về xuân diệu

     

Bạn đang quan tâm đến Nhận định về Xuân Diệu ngắn gọn, hay nhất phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Nhận định về Xuân Diệu ngắn gọn, hay nhất

Nếu phải chọn một nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới (1930-1945), người ta không ngần ngại chọn Xuân điệu, một nhà thơ được nhà phê bình nổi tiếng Hoài Thanh coi là nhà thơ thời nay. . Nói về thơ của nhà thơ tài hoa này, nhà phê bình thơ Việt Nam cũng nhận định:

Thơ xuân điệu còn là nguồn sống dồi dào chưa từng thấy ở đất nước non sông êm đềm này, xuân sắc say đắm lòng người, yêu trời, ai sống vội, ai sống vội, muốn tận hưởng cuộc sống ngắn ngủi ngắn ngủi của nó. Dù vui hay buồn, mọi người vẫn say mê và nghiêm túc.

Bạn đang xem: Nhận định về nhà thơ xuân diệu

*
Trước Cách mạng tháng Tám, Xuân Diệu đã được tôn vinh là “Ông hoàng thơ tình” với hai tập thơ: Thơ thơ (1938) và Gửi hương cho gió (1945). Hai tập thơ này cùng chung một mạch cảm xúc là say đắm tình yêu và khao khát hạnh phúc: cuồng nhiệt. Đủ thấy nhà thơ đã tìm nguồn cảm hứng lãng mạn ở ngay cuộc đời trần thế. Thơ Xuân Diệu là thơ của một tâm hồn rất yêu đời, yêu tha thiết cuộc sống. Đối với tác giả tập Thơ thơ, điều kì diệu nhất là cuộc sống, điều đẹp đẽ đầy ý nghĩa nhất là con người, tuổi trẻ và tình yêu. Nhà thơ ham sống, tha thiết với đời và khao khát tình yêu đến độ mê say. Thật vậy, Xuân Diệu yêu cuộc sông trần thế này với tất cả về bình dị, trong trẻo và nồng nhiệt nhất bàng một trái tim đắm đuối đến phút cuối cùng.

Hãy để tôi nói lời tạm biệt

chào đón thế giới thực, tràn vào khoảng trống

Trong hơi thở hấp hối, tôi cho trời đất

Anh ấy vẫn rất điên cuồng vì nó

(không có tiêu đề)

do đó, nhà thơ đã quan sát, ghi chép và phát hiện ra những thú vui của cuộc sống. hãy lắng nghe sự tự tin của chính xuan: “cho lòng tôi, đất trời chỉ có hai mùa xuân hạ, hai mùa đặc biệt tinh tế, hai mùa có mặt trời mọc… mà còn từ đông sang xuân phải không anh. thật hạnh phúc! thật hạnh phúc! từ lạnh đến ấm, từ điều khó chịu đến điều gì đó rất dễ chịu. Theo phong tục đó, từ mùa hè sang mùa thu, cảm giác thật là vui, thoát ra khỏi ngọn lửa thiêu đốt và đi vào sự mát mẻ và êm đềm nước … đầu xuân là ánh bình minh ấm áp trong tim em. ấm áp hay se lạnh. mùa thu hay xuân, lòng em cũng rạo rực tiếng gọi yêu thương trong gió.

(long diệu ca-xuan)

của ong và bướm này trong tuần mật này

đây những bông hoa của cánh đồng xanh

đây cành lá rung rinh

Đây là một bản tình ca của anh này

và đây là đèn nhấp nháy …

(ma thuật mùa xuân vội vã)

Đối diện với mùa xuân diệu kỳ, cuộc sống vô cùng sôi động, một nguồn sinh khí không bao giờ cạn dường như đang trào dâng. hai chữ “đây này” được lặp lại nhiều lần như cho thấy hương xuân mà nhà thơ đang tỏa ra đang nhiều, chuẩn bị cho những thú vui của một bữa tiệc trần gian khó tả. này đây, này này … là những hình ảnh đẹp và hấp dẫn của thiên nhiên, cây cối, cành lá, bản tình ca của chim yến và họa mi với đôi mắt chớp. tất cả đều xuất hiện với màu sắc tươi tắn, sống động thể hiện “một nguồn sống dồi dào và thú vị chưa từng có ở đất nước non trẻ yên ả này”.

là người sống bám vào cuộc sống, đắm đuối trước mọi vẻ đẹp của thiên nhiên, cây cỏ, con người và khát khao tình yêu một cách say đắm. sự kỳ diệu của mùa xuân muốn ôm trọn hương thơm của thế giới vào trái tim bạn.


Bạn đang xem: Nhận định về xuân diệu


Xem thêm: Một Con Thuyền Đi Với Vận Tốc 7 2Km/Giờ Khi Nước Lặng, Một Con Thuyền Đi Với Vận Tốc 7,2Km/ Giờ Khi Nước


Xem thêm: 7 Volunteer Là Gì? Từ Vựng Và Bài Viết Về Volunteer Work Bài Luận Tiếng Anh Về Volunteer Work


Tôi muốn ôm

tất cả sự sống chỉ mới bắt đầu nở hoa

chúng ta đầy mây và gió

Tôi muốn yêu những chú bướm

Tôi muốn ghi lại cảnh hôn

và nước, cây và cỏ …

Bài thơ này, với nhịp điệu nhanh, sôi động, trôi chảy, gợi cho người đọc liên tưởng đến nhịp đập của trái tim nhà thơ lúc này. Xưa nay ít ai có được ham muốn cuồng nhiệt và mãnh liệt như vậy. ở đây, xuân điều muốn trọn đời trong vòng tay, tình tri kỷ giữa hai người nhưng nhà thơ cho rằng mình đã thấm cả đất nước, cỏ cây. Ngoài ra, niềm khao khát đồng cảm, niềm đam mê bầu trời và tình yêu của nhà thơ mỗi ngày một lớn mạnh hơn.

cho hương thơm, cho ánh sáng

tận hưởng vẻ đẹp của những ngày mát mẻ

ôi mùa xuân hồng, tôi muốn cắn bạn!

(ma thuật mùa xuân vội vã)

cũng chỉ có ma thuật mùa xuân mới có thể say mê và yêu đến đói như cô ấy đã tuyên bố:

làm thế nào để sống mà không có tình yêu

Tôi không nhớ hay yêu ai

(bài thơ thời thơ ấu – phép thuật mùa xuân)

trong thơ tình của nhà thơ này có nhiều vần điệu nồng nàn, da diết, nồng nàn, da diết:

Tôi nhớ ngôn ngữ. Tôi nhớ bức ảnh. Tôi nhớ anh ấy.

Tôi nhớ bạn, tôi nhớ bạn rất nhiều!

(giống như sự kỳ diệu của buổi tối mùa xuân)

vì vậy khi môi tôi nói với miệng tôi

trời ơi! Tôi muốn uống linh hồn của bạn!

(ma thuật mùa xuân không giới hạn)

Mặc dù xuân sắc khẳng định mạnh mẽ cái “tôi” với khát vọng được hưởng hạnh phúc trần gian như thế, nhưng do thiếu quan niệm biện chứng về thế giới thời bấy giờ nên nhà thơ chỉ thấy thời gian thoái hóa, suy tàn, lụi tàn và chỉ già. tuổi xem như tàn, chết chẳng là gì:

tóc sẽ không còn đen trong tương lai

Tuổi trẻ đã khô héo và khuôn mặt xấu xí của nó

ông già bị cụt tay

Hôm đó, cô ấy có vẻ rất mệt mỏi

bệnh cắn xương như rắn cắn,

Chúng ta ngồi lại để ghi nhớ ngày hôm nay.

(không có gì – phép thuật mùa xuân)

ông già sẽ đến, giơ tay bắt đèn

đuổi bướm và chim khiến hoa thậm chí sợ hãi

và từng chút một, bộ xương ngày càng lộ rõ ​​hơn

rằng bạn bè của bạn sẽ thành công.

(tuổi trẻ – xuan dieu)

giống như một người có một bảo vật, trong lòng luôn lo sợ mất đi. mùa xuân cũng vậy. đắm say tình yêu, mê đắm thiên lương, các thi nhân sợ mất đi, vì họ biết rằng tuổi trẻ rồi sẽ qua đi, cuộc đời cũng sẽ mất đi. chính vì vậy mà thanh xuân luôn vội vã, vội vã để tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình:

nhanh lên! nhanh lên!

Em ơi: Tình trẻ ngày càng già đi

Trái tim con chim màu hồng của tôi

Nhanh lên, thời gian không chờ đợi

… nhanh lên, tôi sợ ngày mai

(khẩn cấp – phép thuật mùa xuân)

tận đáy lòng của cái “lao xao”, của cái “thôi thúc” ấy vẫn còn đó một tâm hồn yêu đời sâu sắc, yêu đời nồng nàn tuổi xuân, nên cả khi vui và khi buồn, ai cũng say đắm. nghiêm túc.

tâm hồn nhà thơ luôn khao khát được tiếp xúc với cuộc sống, yêu đời, yêu bầu trời. bằng cả tâm hồn, người đã nhiều lần nghe được những tiếng kêu “huyền diệu” của đất trời:

Nghe bài hát ngọt ngào của tôi

say như rượu cưới

như hương tẩm trong xương

giai điệu cổ tích tràn ngập tâm hồn

(mùa xuân huyền diệu-kỳ diệu)

phải say mê và nghiêm túc để “tiếp tục rung như chiếc lá” khi âm nhạc “đã dừng”.

Phải mất rất nhiều tâm huyết và sự nghiêm túc, nhà thơ mới có thể lắng nghe bài hát của trái tim hai người yêu nhau:

ngày hôm đó trái tim tôi đã lắng nghe bạn

lần đầu tiên tình yêu khiến tôi cảm động

(bài thơ đáng yêu – xuan dieu)

bằng tất cả tâm hồn nhạy cảm, đam mê và nhiệt thành của mình, xuan dieu cũng có thể nghe thấy những rung động trong trái tim ta và trong suy nghĩ của bạn.

Chiều nay anh ấy trông thật ngớ ngẩn

trái tim của tôi đã kết hôn với trái tim của bạn

(thơ diệu kỳ duyên xuân)

đang rất vui. nhưng ngay cả trong nỗi buồn, sự kỳ diệu của mùa xuân cũng không hề bình lặng mà rất nồng nàn, nghiêm túc. chính điều đó đã khiến nhà thơ nhìn mọi vật trong cuộc sống giữa một hoàn cảnh đang vận động không ngừng. quả thật chỉ có đôi mắt non xanh của mùa xuân mới thấy được sự “rung động” của ánh trăng khi nghe bản nhạc dương cầm se lạnh giữa đêm thu: