MỘNG LIÊN ĐƯỜNG CHỦ NHÂN

     
" class="title-header">Nhận xét về truyện Kiều của Nguyễn Du, Mộng Liên Đường người chủ sở hữu - nhà phê bình văn học khét tiếng thế kỉ XIX viết: Nguyễn Du là người “có nhỏ mắt trông thấu cả sáu cõi, tấm lòng nghĩ suốt cả nghìn đời”.


Bạn đang xem: Mộng liên đường chủ nhân

*

lylylinh


Nhận xem về truyện Kiều của Nguyễn Du, Mộng Liên Đường chủ nhân - công ty phê bình văn học lừng danh thế kỉ XIX viết: Nguyễn Du là tín đồ “có bé mắt trông thấu cả sáu cõi, tấm lòng suy nghĩ suốt cả nghìn đời”.Dựa vào đoạn trích “Kiều nghỉ ngơi lầu dừng Bích” (Trích Truyện Kiều -Nguyễn Du - SGK Ngữ văn 9 tập 1 - NXBGDVN năm 2010 trang 93-94) hãy làm sáng tỏ ý kiến trên.


Xem thêm: Bài Thơ Mẹ Đi Làm Từ Sáng Sớm

*



Xem thêm: Hỗn Hợp X Gồm 3 Este Đơn Chức Tạo Thành Từ Cùng Một Ancol Y

1. Yêu ước về kĩ năng:HS viết được văn phiên bản nghị luận văn học có lập luận logic chặt chẽ, bố cục mạch lạc, văn phong vào sáng, truyền cảm, chữ viết không bẩn đẹp, ko mắc lỗi về bao gồm tả, ngữ pháp.2. Yêu cầu về loài kiến thức:2.1. - trình làng về tác giả, đoạn trích cùng vấn ý kiến đề xuất luận.- Trích dẫn ý kiến.2.2. Phân tích và lý giải khái quát tháo vấn đề:Nội dung ý nghĩa sâu sắc của ý kiến:- “Sáu cõi” là Đông, Tây, Nam, Bắc và Trên, dưới => Chỉ vũ trụ.- “Con mắt” là tầm nhìn chỉ sự hiểu, cảm nhận, đánh giá.- “Nghĩ” là phần nhiều suy nghĩ, tình cảm.-> Ý nói chú ý xa trông rộng, thấu hiểu và cảm nhận, review sâu sắc.=> Ý loài kiến của Mộng Liên Đường người chủ sở hữu đã truyền tụng cái kỹ năng nhìn nhận review và tấm lòng của Nguyễn Du. Đây là chủ kiến hoàn toàn chính xác vì vào Truyện Kiều Nguyễn Du luôn cảm nhận, cân nhắc sâu sắc, hiểu rõ sâu xa về cuộc đời, về nhỏ người đến hơn cả xưa nay hiếm. Cửa hàng của tầm nhìn và cân nhắc ấy đó là tấm lòng của Nguyễn Du đối với cuộc đời, nhỏ người. Ông không những hiểu đời, hiểu tín đồ mà còn yêu thương con người thâm thúy qua cái nhìn trân trọng yêu mến yêu.2.3. Chứng minh qua đoạn trích Kiều sinh sống Lầu dừng Bích.a. Nguyễn Du hiểu, cảm thấy được trung ương trạng cô đơn, ai oán tủi, trăm mối tơ vò và nỗi đau đớn nhục nhã mang đến ê chề của Thúy Kiều lúc bị giam lỏng ngơi nghỉ lầu ngưng Bích. (Phân tích 6 câu đầu)- từ lầu cao trông ra xa chỉ thấy nước mây thăm thẳm, núi cũng xa vời. “Trăng gần” chẳng xóa được sự hoang vắng. Dưới mặt khu đất thì “bốn bề chén bát ngát...” hồ hết cát và bụi. Cái mênh mông tĩnh mịch đến giá người khiến Kiều càng đắm chìm trong nỗi niềm cô đơn bẽ bàng.- Bức tranh vạn vật thiên nhiên được chấm phá bởi vài nét cây viết tài hoa: “non xa”, “trăng gần”,“cát vàng”, “bụi hồng”... đang làm khá nổi bật tâm trạng như bị chia sẻ của Thúy Kiều “nửa tình nửa cảnh như chia tấm lòng” -> một nửa là cảnh vật, một phần là chổ chính giữa trạng khiến cho nàng dồn cho tới lớp lớp đều nỗi niềm đau xót đau thương...- Nguyễn Du còn đọc được nỗi đau khổ nhục nhã ê chề của Thúy Kiều khi bạn nữ vừa trải qua nỗi đau đầu đời bởi vì Mã Giám Sinh làm nhục.b. Nguyễn Du sẽ hiểu và cảm thông với nỗi nhớ thương ngậm ngùi, tương khắc khoải của Thúy Kiều đối với phụ huynh và người yêu. (phân tích 8 câu tiếp)* khi nhớ fan yêu:- Kiều nhớ tới Kim Trọng trước. Điều này trả toàn tương xứng với trọng điểm lí Kiều.- Đau đớn tưởng tượng mang đến hình bóng cánh mày râu Kim có thể chưa tuyệt biết chị em đã lưu giữ lạc đề xuất vẫn mòn mỏi trông chờ. “Tin sương luống số đông rày trông mai chờ”. Càng cực khổ khi trăng gợi nhớ vầng trăng, chén bát rượu thề nguyện càng xót xa ân hận.- Càng nhớ tình nhân càng thấm thía cảnh trơ tráo nơi chân mây góc hải dương với một trái tim yêu thương khổ cực đến nhỏ máu (dẫn chứng).* khi nhớ thân phụ mẹ:- Kiều xót xa hình dung cha mẹ ngóng trông tin bạn nữ (dẫn chứng).- Day ngừng khôn nguôi vì chưng không được phụng dưỡng bố mẹ khi phụ huynh ngày càng già yếu hèn (dẫn chứng).=> Kiều đang quên cảnh ngộ của phiên bản thân nhằm nghĩ tới người yêu và cha mẹ. Kiều là người tình phổ biến thủy, người con hiếu thảo, người phụ nữ có tấm lòng vị tha đáng trân trọng.Hiểu được nỗi lòng lưu giữ thương đau đớn, xót xa của Thúy Kiều dành cho người yêu và phụ vương mẹ, đồng thời đưa nỗi nhớ người yêu lên trước phụ thân mẹ...chính là xuất phát điểm từ sự gọi sâu sắc, thấu hiểu và tấm lòng kia tái thương mến của Nguyễn Du - bạn “có con ánh mắt xuyên sáu cõi, bao gồm tấm lòng suy nghĩ suốt ngàn đời”.c. Nguyễn Du còn hiểu, cảm nhận được nỗi buồn, lo lắng hãi hùng đến vô vọng của Thúy Kiều. (phân tích 8 câu cuối)- Nguyễn Du đã lấy cảnh ngụ tình và kết hợp hàng loạt các biện pháp tu trường đoản cú để diễn đạt tâm trạng đó của Thúy Kiều:- Điệp tự “buồn trông” - nhấn mạnh vấn đề nỗi ai oán triền miên liên tiếp, dai dẳng của Thúy Kiều.- thực hiện từ láy: xa xa, thấp thoáng, ầm ầm.- Ẩn dụ: qua các hình ảnh:+ “Cánh buồm”: gợi thân phận cô đơn, một mình của Kiều.+ “Hoa trôi”: gợi thân phận vô định của Kiều.+ “Chân mây phương diện đất”: là việc rộng béo của vạn vật thiên nhiên hay trọng tâm trạng bi thương, tương lai u ám của Kiều.+ “Gió cuốn”, “ầm ầm giờ đồng hồ sóng”: dự báo quãng đời lưu lại lạc, nỗi sợ hãi và kêu cứu vớt của Kiều.- Nhân hóa “tiếng sóng kêu” vừa là nỗi lo ngại vừa là giờ đồng hồ kêu vô vọng của phái nữ Kiều.-> mỗi hình ảnh, mỗi từ ngữ đồng thời là một ẩn dụ về trọng tâm trạng, số phận nhỏ người. Cảnh tình hòa quyện vào nhau. Tình thấm vào cảnh, cảnh thể hiện tình tạo nên tuyệt hảo sâu sắc cho tất cả những người đọc.=> xuất phát điểm từ người có “con đôi mắt trông thấu cả sáu cõi, tấm lòng suy nghĩ suốt cả ngàn đời” nhưng Nguyễn Du đang hiểu được cảnh ngộ cô cá biệt loi và trọng tâm trạng tủi nhục khổ cực ê chề thuộc nỗi lưu giữ thương domain authority diết, nỗi ai oán triền miên, khiếp sợ hãi hùng đến vô vọng của Kiều để từ kia ông có sự đồng cảm tê tái yêu thương yêu, trân trọng đề cao so với Kiều. Đó cũng chính là tấm lòng nhân đạo cao quý của Nguyễn Du khiến cho sức mạnh mẽ của đoạn trích làm cho lay động bao trái tim fan đọc.2.4. Đánh giá chung:Bằng tấm lòng nhân ái, Nguyễn Du đã đồng cảm thâm thúy với số phận bé người nhất là người thiếu nữ trong làng hội phong kiến, nhà thơ như hòa mình vào nhân đồ gia dụng để làm rõ tâm trạng nhân vật, để rượu cồn đến chiếc sâu thẳm trong lòng hồn nhỏ người. Để bạn đọc cùng thương yêu, trân trọng xót xa đến nhân đồ gia dụng của mình, Nguyễn Du bắt buộc là người có một kỹ năng lớn, “có con mắt trông thấu cả sáu cõi, tấm lòng nghĩ về suốt cả ngàn đời”.