ĐÓNG VAI THÚY KIỀU KỂ LẠI KIỀU Ở LẦU NGƯNG BÍCH

     
Những bài bác Đóng vai Thúy Kiều nói lại đoạn trích Kiều ở lầu dừng Bích tiếp sau đây không chỉ góp trau dồi tài năng viết văn nhắc chuyện mà còn làm các em cảm thấy được rõ rệt tâm trạng cô đơn, bi quan tủi cùng nỗi niềm của Thúy Kiều lúc ở lầu dừng Bích.

Bạn đang xem: đóng vai thúy kiều kể lại kiều ở lầu ngưng bích


đối chiếu đoạn trích mẹ Thúy Kiều so với đoạn trích Trao duyên cảm thấy về đoạn Trao duyên cảm giác của em về 12 câu thơ đầu trong đoạn trích Trao duyên cầm tắt Truyện Kiều

Đề bài: Anh/chị Đóng vai Thúy Kiều nói lại đoạn trích Kiều làm việc lầu dừng Bích

*

Đóng vai Thúy Kiều nói lại đoạn trích Kiều làm việc lầu ngưng Bích

I. Dàn ý Đóng vai Thúy Kiều nói lại đoạn trích Kiều nghỉ ngơi lầu ngưng Bích

1. Mở bài

Đóng vai nhân thiết bị Thúy Kiều, giới thiệu về bản thân và hoàn cảnh khi ở lầu ngưng Bích.

2. Thân bài

- Kiều kể về thực trạng éo le, trọng điểm trạng cô đơn, bi ai tủi của mình:

+ Bị giam lỏng sinh sống lầu dừng Bích.

+ Đơn độc trong không gian mênh mông, vắng lặng.

+ Cô đơn, hay vọng, chỉ biết làm các bạn với vạn vật thiên nhiên hoang vắng, rét mướt lẽo.

- Nỗi thương nhớ Kim Trọng và phụ thân mẹ:

+ ghi nhớ đến người yêu và nhớ tới lời thề đôi lứa.

+ nghĩ về đến bố mẹ mà yêu thương xót khôn nguôi.

+ Chẳng màng bạn dạng thân, chỉ lo cho người thân yêu thương nhất.

- ngắm nhìn và thưởng thức cảnh vật dụng càng thêm đau buồn, âu lo:

+ chú ý cảnh vật nhưng mà thấm thía cuộc sống lênh đênh vô định của mình.

Xem thêm: 3 Đèn Báo Máy Lọc Nước Karofi Đúng Chuẩn Chuyên Gia, 7 Câu Hỏi Về Máy Lọc Nước Karofi Mà Bạn Nên Biết

+ Bàng hoàng, lúng túng khi suy nghĩ về tương lai sau này.

3. Kết bài

Cảm dìm của nhân vật dụng Thúy Kiều về trả cảnh, số phận cuộc đời của mình khi ở lầu ngưng Bích.

II. Bài văn mẫu Đóng vai Thúy Kiều nhắc lại đoạn trích Kiều sinh hoạt lầu dừng Bích

1. Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều nghỉ ngơi lầu ngưng Bích - bài bác mẫu số 1

Mã Giám Sinh nhân bí quyết kém cỏi, lòng tham không đáy, tôi bao gồm ngờ đâu hắn cũng là phường "buôn thịt chào bán người", mê muội trước đồng xu tiền mà sẽ nỡ cung cấp tôi mang lại Tú Bà, một bà chủ lầu xanh tên tuổi trong vùng. Biết được sự tình, tôi ta tủi nhục vượt độ, toan rút dao từ vẫn. Tú Bà đứng cạnh, hoảng hồn phòng cản bởi sợ mất món tiền mập vừa new giao mang đến họ Mã.

Tú Bà quả tình là tay lọc lõi, kỳ cựu trong nghề. Sợ tôi cùng quẫn trí có tác dụng liều, mụ với lời ngon ngọt ra dụ dỗ, hẹn hẹn những điều. Mụ răn dạy tôi mang lại lầu dừng Bích nghỉ dưỡng một thời gian cho khuây khỏa rồi hứa vẫn tìm một tấm chồng xứng đáng mang lại ta. Mụ tỉ ti than trách rằng mình cũng trở nên Mã Giám Sinh lường gạt chứ sự tình chẳng ao ước thế. Tin lời, tôi tạm đến Ngưng Bích. Ngay lập tức lập tức, mụ biệt giam tôi nghỉ ngơi đây, không cho ai tiếp cận đồng thời cho tất cả những người canh phòng hết sức cẩn trọng. Biết mình chẳng thoát được, tôi đành ngồi đợi chờ cho ngày tháng dần trôi mà trong tim muôn vàn ngán ngẩm.

Mỗi ngày, bản thân tôi một bóng. Sớm quan sát trông cửa đại dương bốn bề mênh mông, buổi tối quạnh hiu, bẽ bàng đối lập ngọn đèn. Nỗi lòng thương cha nhớ người mẹ đau đáu chả biết tỏ thuộc ai. Làm cho thân con gái, không từng niềm hạnh phúc thì đã sa vào cạm bẫy cuộc đời.

Đêm tối bao trùm lầu vắng. Ánh trăng mờ mịt cuối dãy núi xa. Không khí vốn sẽ hoang vắng giờ đồng hồ càng thêm tàn tạ. Tự dưng nghĩ về quý ông Kim mà trong trái tim quặn thắt, nước mắt đầm đìa trên mi. Kiên cố giờ này, con trai cũng đang ước ao mỏi ta, ngày trong mai đợi vò võ. Chén bát rượu năm xưa còn nồng trên môi mà giờ người đã xa quá. Lời nguyện mong chưa thành cơ mà cuộc tình đang tan tành, li biệt đôi ngả. Dẫu Thúy Vân đã nhận được lời nỗ lực tôi kết duyên cùng chàng, vẹn lời nguyền ước nhưng trái tim làm sao quên được hầu như mặn nồng ái ân. Nhớ tiếc thay, chim ko về tổ, cá đã lạc bầy, giờ vị trí đất khách quê người, muôn trùng giải pháp biệt, biết khi nào được new được đoàn viên. Thân tôi giờ đây đã bị làm cho nhục, thanh danh dính bẩn, tấm thân này tẩy rửa đến bao giờ cho vơi. Hỡi ôi, dẫu vẫn muốn thì cũng chẳng còn mặt mũi nào cơ mà trở về gặp gỡ chàng, đánh thức tình xưa. Nghĩ nhưng mà càng thêm đau.

Ngày tôi cất bước đi cùng họ Mã, chắc phụ thân và em cũng sẽ được quan che cho xuất lao. Sự đời tai cất cánh vạ gió, ông trời oán giận điều đưa ra mà nỡ trừng phát để mang lại nỗi vướng vòng lao lý, kẻ nam tín đồ bắc muôn nghìn khổ sầu. Xót xa khi nghĩ về chị em ngày tối tựa cửa ngóng trông nhỏ về. Cánh nhạn đi về bao về tối mà tin bé vẫn bặt vô âm tín. Giờ đây, biết còn ai quạt nồng ấp lạnh, phụng dưỡng tuy vậy thân mang lại chu toàn. Chữ hiếu chưa tròn, phân mình trật nơi góc bể chân trời, càng nghĩ càng thêm xót xa.

*

2. Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều sinh hoạt lầu ngưng Bích - bài mẫu số 2

Ngồi trên lầu dừng Bích, tôi suy nghĩ về quãng thời gian nhiều đắng cay vừa qua. Tôi từng có cuộc sống đời thường "êm đềm trướng rủ màn che", lại được không ít người yêu quý, ái mộ vì nhan sắc với tài năng. Nỗ lực nhưng, rất nhiều thứ đã đổi khác khi chạm chán cơn gia biến. Để cứu phụ thân và em khỏi cảnh tầy đày, tôi đã ra quyết định bán mình cứu cha. Đau đớn thay, thảm kịch chưa kết thúc ở đó, tôi bị Mã Giám Sinh lừa cung cấp vào lầu xanh, tôi đang tự tử để xong mọi bi kịch nhưng không thành. Tú Bà đã bức tường ngăn và nhằm tôi sống sinh hoạt lầu dừng Bích.

Xem thêm: Từ Điển Tiếng Việt " Vôi Tôi Xút Là Gì ? Vôi Tôi Xút Là Gì

Lầu ngưng Bích, giống như tên call của nó, địa điểm đây sở hữu đến xúc cảm hoang vu tĩnh mịch một giải pháp thê lương. Đứng từ bên trên lầu cao tôi quan sát ra xa là phần đa dãy núi, nhìn lên rất cao chỉ có vầng trăng đơn độc giữa trời, quan sát ra tứ bề cũng chỉ cần cồn cát không có lấy một láng người. Tại lầu ngưng Bích này tuổi xuân của tôi cũng bị khóa chặt, không tồn tại tự bởi vì cũng chẳng bao gồm lấy một chút hy vọng cho tương lai. Phiêu lưu đến chốn lầu xanh khiến tôi bẽ bàng và tủi nhục. Nhìn không gian hoang vắng, lanh tanh khiến tôi tất yêu ngăn nổi sự bi thiết của mình. Tôi nhớ về phần đa ngày mon bình yên, tươi tắn lúc trước, tôi ghi nhớ về Kim Trọng và phụ thân mẹ. Kim Trọng là mối tình đầu khắc cốt ghi tâm, tôi đã cùng chàng hẹn thề, nguyện ước bên nhau mà giờ đây chính mình vứt đi mối duyên ấy để làm tròn chữ "hiếu" với phụ thân mẹ. Tôi day dứt, trường đoản cú trách bạn dạng thân do đã khiến cho Kim Trọng chờ ao ước trong vô vọng. Nay tôi đang sa cơ, không thể trở về được nữa, mặc dù thế tấm lòng bình thường thủy son fe này đang mãi vẹn nguyên, mong chàng hoàn toàn có thể hiểu thấu. Tôi thương phụ thân ngày ngày ngóng tin con. Phận làm bé như tôi lại quan trọng phụng dưỡng, chăm sóc, cha mẹ khi về già. Thật đắng cay làm sao! Thực sự, nỗi bi lụy đã thành công nhấn chìm tôi vào lòng sâu vực thẳm nhức khổ. Tôi nghĩ về về thực tại đã xót xa, nhức buồn, khi nghĩ về tương lai lại càng thêm chua xót. Tôi lo lắng sợ hãi mang đến chính cuộc sống phía trước của mình, có lẽ nào đời tôi cũng trôi nổi lênh đênh như cành hoa lạc giữa làn nước kia không? xuất xắc đời song cũng mịt mờ và xa vời như cánh buồm kia, quang gánh biết bao sóng gió bão bùng của cuộc đời. Giờ gió cùng tiếng sóng khiến tôi lag mình, kinh hãi, từng cơn gió cuốn mặt duềnh nổi lên cuồn cuộn, giờ đồng hồ sóng vỗ ầm ầm như đang vỗ ngay lập tức chân ghế tôi vẫn ngồi. Tất cả khiến tôi bàng hoàng, lo sợ, sợ rằng bản thân như cánh hoa bé nhỏ tuổi sẽ bị cuốn phăng với nhấn chìm theo cơn sóng.

Tôi từng kính yêu cho đều kiếp hồng nhan tệ bạc phận trong số những trang sách tôi từng đọc. Lúc này tôi lại tự thương thế cho số kiếp đầy trớ trêu của bản thân. Cuộc sống thật đáng bi thảm thay!