Có những ngày mệt mỏi đến lạ

     
Sau những lần đổ vỡ trong tình cảm, có vẻ trái tim bé người ta đã quá mệt mỏi và chán nản. Đôi lúc cũng chẳng còn một niềm tin về bản thân để tìm cái thứ xa xỉ sau nhiều lần thất bại gọi là tình yêu thương đó. Và cứ thế cuộc sống dần vào cô đơn và đêm đen không biết đến khi nào trái tim mới có thể mở cửa đón nhận niềm vui mới.

Bạn đang xem: Có những ngày mệt mỏi đến lạ


*

Chắc là phó mặc đến duyên số đã định, duyên đến hay đi không khó có thể cưỡng cầu...... 

 

Cuộc sinh sống gia đình đôi khi khiến bạn cảm thấy chán nản, stress vì số đông chất vấn, cãi vã thay cho phần đa an ủi, cổ vũ và khích lệ thuở ban đầu 

 

Nếu các bạn cảm thấy đời bản thân mất mát và do dự về chân thành và ý nghĩa kiếp tín đồ – xin hãy biết ơn cuộc sống vì có nhiều người dường như không được sống hết tuổi trẻ của mình để bao hàm trải nghiệm như bạn. 

 

Nếu các bạn cảm thấy bản thân là nạn nhân của không ít ai kia cay nghiệt, dốt nát, nhỏ dại nhen, nghi kỵ - hãy ghi nhớ rằng bài toán đời còn tồn tại khi tệ sợ hãi hơn tương đối nhiều khi bạn cũng có thể là chính những người đó. 

Đôi khi :

Tự có tác dụng mình vui bằng cách "ngủ"

Đó là cách đơn giản dễ dàng nhất để

tạm gạt bỏ !

Đôi khi :

Cũng tự làm cho mình vui bởi "cách onl,nge nhạc"

Đó là cách cực tốt để giải

phóng trọng tâm hồn ! ...Nhưng...Cũng tất cả đôi khi

Tự có tác dụng mình vui bằng phương pháp "nói dối" cùng "giả vờ cười". 

 

Càng mập con tín đồ ta càng cảm thấy stress với cuộc sống, do lẽ họ buộc phải dung hòa những thứ… dù vẫn muốn hay không.

 

Cuộc sống - bon chen - Gánh nặng - Trách nhiệm...

Vẫn phải bước về phía trước để sống - để trải nghiệm - để cảm nhận...vui thì ít, mà buồn thì nhiều..!! 

 

Chúng ta đâu ai biết được

Cuộc hứa nào là cuộc hẹn cuối cùng

Cơn mưa làm sao là cơn mưa cuối cùng mình tắm mát

Bài ca nào là bài ca sau cuối mình hát cho nhau nghe 

Chợt một ngày muốn dừng lại chuyến xe 

Và hoá thành mẫu lá me cất cánh theo mùa hạ 

 

Ngày hôm nay, chúng ta tự có thể chấp nhận được mình được yếu hèn lòng. Được buông bỏ. Được mệt nhọc mỏi. Được kêu than. Được gục ngã. Được làm tất cả những gì bạn thích và mình cần, của cả là xấu đi nhất.

Để rồi ngày mai, thiết yếu tay chúng ta sẽ lật giở cuộc đời mình qua một trang vở mới tươi vui hơn. Ngày mai những hứa hẹn, sau này là tương lai, phải ngày mai sẽ khác mà!

 

Có lúc nào bạn cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống này quá chưa? Hẫng một cái, rồi rơi. Cấp thiết khóc được, tuy nhiên cũng chưa hẳn là sẽ cười cợt được. Như thể, giả dụ không còn gì rằng buộc, không còn ai thừa quan trọng, các bạn sẽ vứt không còn tất cả. Rồi ra đi. 

 

*

 

Có hồ hết ngày mệt mỏi đến mức không có gì tha thiết gì hơn

được cuộn tròn trong vòng tay người rồi ngủ

được bạn ru bằng những bạn dạng tình ca ngày cũ

được nghe người thủ thỉ hồ hết lời yêu

 

Rồi sẽ tới lúc, bạn sẽ không kiên nhẫn giãi bày cho tất cả thế gian trái tim mình vẫn thao thức chuyện gì, căng thẳng mệt mỏi chuyện gì với đau lòng ra sao... Chỉ im lặng và nhằm nó cứ thay trôi qua. 

 

Có rất nhiều ngày thấy lòng mình cô đơn đến lạ, mặc xác nuớc đôi mắt rơi nhưng mà chẳng cầm kìm lòng để ngăn sự nữa. Cũng chẳng khóc thì thầm trong âm thầm lặng lẽ mà bật khóc thành từng tiếng, nức nở mang đến nghẹn lòng.

Xem thêm: Làm Gì Khi Bị Rối Loạn Tiền Đình, Khi Rối Loạn Sẽ Làm Sao

Có phần lớn tâm sự bắt buộc nói cùng ai, vì chúng ta biết đang chẳng ai hoàn toàn có thể hiểu được cái cảm xúc mà ai đang chịu đựng dễ dàng vì họ chưa hẳn là ta. Có những thời gian tôi mong mỏi hét lên rằng trung khu trạng quá tồi tệ, có những khi chỉ mong muốn 1 bờ vai dựa vào vì vượt đỗi căng thẳng nhưng lại chẳng tất cả ai ko kể cách để phiên bản thân bạn chìm vào giấc ngủ sâu trong những giọt nước mắt của các ngày dài căng thẳng mệt mỏi !

 

Có các ngày thấy lòng mình đơn độc đến lạ, đó là thời điểm mà cuộc sống đời thường vốn tuởng như là bình yên cùng phẳng lặng, mà lại thật ra lại có những cơn sóng ngầm bỗng dưng trỗi dậy khiến cho lòng cảm thấy rất hoang mang. Hoang mang và sợ hãi về cuộc sống đời thường hiện trên và cho cả những chuỗi ngày sắp tới tới. Trù trừ rồi mình đang phải đối mặt như cụ nào với bây giờ và tuơng lai của mình rồi vẫn ra sao?.

 

Có phần đông ngày bạn quá thay đổi thất vọng . Thuyệt vọng cho bao gồm tình yêu của bản thân mình đã từng dốc lòng cố gắng , thuyệt vọng cho những nỗ lực của phiên bản thân , thất vọng vì mãi chẳng thể thoát khỏi những ngày tháng cứ trượt hoài trên mọi nổi bi thương . Chúng ta mệt , mệt cho nổi chẳng ý muốn la hét , chẳng ước ao kêu ca , chẳng muốn than thở hay trách móc ai nữa vì bao gồm thế như thế nào thì nó cũng biến thành mãi vì thế . Nên đôi lúc môi mỉm cười nhưng mà lòng chẳng an vui , rồi từ hỏi bạn dạng thân sẽ làm gì tiếp theo đây? Tiếp tục nỗ lực hay từ bỏ mọi lắp thêm ... Bao hàm ngày tồi tệ như thế đấy. 

 

"Dù bao gồm lấy hết nước của cả đại dương cũng cần thiết làm chìm một nhỏ tàu trừ lúc chúng hoàn toàn có thể tự thâm nhập vào phía bên trong con tàu ấy. Tương tự toàn bộ những điều trên quả đât này cấp thiết làm tổn thương chúng ta trừ lúc bạn được cho phép chúng xâm nhập vào để ý đến của chúng ta "

 

*

Có đa số ngày thấy cô đơn đến lạ, ý muốn trốn khỏi cuộc sống ồn ào cùng đầy rẫy hầu hết sân si. Chỉ muốn tắt năng lượng điện thoại, facebook để khỏi nên nghe, cần thấy hầu như điều nhưng mà mình ko muốn.

 

" Có những việc khiến người ta đau lòng tới cả nước mắt chẳng đầy đủ nói thành lời, thế vào đó là những nụ cười dai dẳng tuy thế rỗng tuếch, phần đông khoảnh khắc vui đùa hay làm cho trò trên mức cho phép so với đều đùa vui hay ngày, chính vì nếu không cười, thì ta chẳng biết nên khóc đến bao giờ cho nguôi. " 

 

Có số đông lúc tôi ao ước thốt lên “Tôi đau lòng lắm!” Nhưng quan sát quanh chẳng ai thấu hiểu. Nói ra thêm chỉ nhằm nhầu nhĩ, nặng nề lòng nhau. Yêu cầu đành im lặng, gặm nhắm cô đơn, hóng cho tất cả đi qua... 

 

Nhiều lúc chả còn hào hứng với bất kể điều gì muốn gạt vứt hết rồi vứt đi thật xa để lòng nhẹ nhõm quên không còn đi những ngày tháng nhọc mệt , gòng bản thân chiến đấu như vậy . Đôi cơ hội thấy minh thật xứng đáng thương. 

 

Tôi không thích mình đổi khác nữa. Tôi yêu thích tôi ở hiện tại tại. Yên ổn lẽ, ko vui cũng không buồn. Không hi vọng mà cũng chẳng buông xuôi. Không chân tình mà cũng chẳng lừa dối. Ai đề xuất tôi thì tôi cần lại. Vậy thôi! 

 

Nhiều lúc, chỉ mong mỏi sống cho bạn dạng thân không còn lòng. Chỉ mong muốn vứt quăng quật mọi ràng buộc, rồi đi. Những lúc, không còn muốn liên quan đến bất cứ ai nữa, cắt đứt những liên lạc và thay đổi mất. Vắt thôi. 

 

"Rốt cuộc mình đang cố gắng vì điều gì, với liệu nó có xứng danh hay không?! Mình ko rõ. Dẫu vậy có thỉnh thoảng mình rất mong muốn buông bỏ… gồm có ngày, tình yêu khiến cho mình thực thụ quá mệt mỏi mỏi." 

 

Tôi không hẳn dạng người hờ hững và bất cần. Chỉ là, sau tất cả những gì đã qua, tôi đã thôi thiết tha cùng cũng không còn trông mong gì nơi fan khác nữa.. 

 

Tôi đã có nhiều khoảng thời gian, đơn độc ngồi xuống ngắm nghía những nỗi buồn đang chạy dọc trong từng huyết mạch cảm xúc. đầy đủ nỗi bi đát không tên gọi, không biết bắt đầu từ đâu và hoàn thành nơi nào. Hoặc có lẽ vì thừa buồn, cơ mà tôi cũng chẳng còn ý muốn đặt tên cho cái đó nữa. 

 

Con fan và cuộc sống cứ tuy vậy hành cùng nhau nhưng nhiều khi lại cảm xúc quá cô đơn. đa số nỗi cô đơn luôn luôn hiện hữu xung quanh ta nhưng lại mấy ai chú ý đến, nhằm rồi lúc thật sự buộc phải thiết, chính này lại là người bạn thân thiết ôm lấy và vỗ về ta rất nhiều khi stress hay chán nản. 

 

Bây giờ, tôi chỉ muốn quay lại những ngày tháng bước đầu của tuổi 20... Mạnh khỏe như một cơn lốc tiến về phía trước, không muộn phiền, không chán nản và bi quan mà đầy sức nóng huyết. 

 

Ai cơ mà chẳng có niềm vui vì vốn dĩ cuộc sống này hết sức tuyệt mà, bắt buộc không? thay nhưng, tôi tin rằng ai cũng có các lúc cảm thấy ai oán bã, tuyệt vọng và cảm giác mình thừa cô đơn, lạc lõng trong nhân loại này, với tôi cũng không ngoại lệ. 

Luôn luôn có những lúc con người mệt mỏi bởi công việc, sự góp sức cho bổn phận, và tất cả những gì anh ta mong muốn là khuôn mặt mình yêu, sự ấm áp và điều kì diệu của một trái tim yêu thương.

 

*

 

Em đòi anh phải hiểu em, nhưng lại em có bao giờ quan trung tâm xem vì sao anh thở dài, do sao anh cảm thấy tuyệt vọng và chán nản mệt mỏi và vày sao, anh không hề hào hứng với những câu chuyện của em?

Hãy chú ý lại bản thân, chú ý lại mình khi phán xét người khác em nhé. Anh đang quá căng thẳng mệt mỏi rồi, sẽ quá chán nản và bi quan rồi. Đừng vươn lên là anh thành người bầy ông tuyệt vọng.

 

Hình như nhiều lúc, cuộc sống có những mệt mỏi, lo toan. Hết chuyện này đến chuyện khác cứ ập đến cùng một lúc khiến con người ta cảm thấy chán nản, nhiều lúc muốn buông bỏ để thoát khỏi những khó khăn hiện tại. Và những ngày ấy, chúng ta cần bình yên hơn ai hết, cần những không khí yên tĩnh để trải lòng mình, để suy nghĩ lại điều đã xảy ra.. 

 

Em viết cho đều ngày chông chênh của cuộc đời. Nó không có nghĩa em yếu mềm hay nhút nhát khi đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống. Chỉ đơn giản em cảm giác mình đang bị hẫng thân chuyện tưởng như thông thường của cuộc đời 

 

Hình như khi bọn họ cô đơn ai cũng muốn kiềm tìm 1 bàn tay để ấm cõi lòng. Giá bán như có một ai đó thực sự suy nghĩ mình thì giỏi biết bao. Biết làm sao được, khi không ổn định thì tất cả mọi thứ tương quan đến nó đều mong muốn cách xa ta. Em cảm giác lâu lâu đời quên mất em thì phải.

 

Cô gái của tôi ạ, có những thứ trong cuộc sống này sẽ không như ý mong của em, trong tất thảy hồ hết chuyện em đã nỗ lực bằng cả sức lực và trung khu hồn của mình, dẫu vậy nếu thực sự quá bế tắc, vai trung phong em mệt nhọc mỏi quá rồi thì câu cuối cùng tôi vẫn mong nói với em: Tâm căng thẳng rồi thì em buộc phải nghỉ ngơi thôi! 

 

Nếu em đã căng thẳng mệt mỏi và quá chán chường, chơi vơi trong cuộc sống đời thường của chủ yếu mình, đôi chân em chẳng ý muốn đi tiếp nữa thì thôi em hãy gạt gần như thứ sang 1 bên. 

 

Khi bản thân em cảm xúc đã thừa mỏi mệt, tảo cuồng tới cả không chịu đựng được cảm giác của chính mình thì em hãy thử buông quăng quật một vài máy được không em? Đừng tham lam nghĩ bản thân sẽ làm cho được toàn bộ vì tôi biết phiên bản thân em bé dại bé cho nhường nào 

 

Cuộc sinh sống vốn đã ngổn ngang rồi mà giờ lại thêm lạc lõng. Dẫu biết rằng ai ai cũng sẽ gồm nỗi buồn, tất cả những giây phút chênh vênh và điều đặc biệt quan trọng là mình sẽ đối lập với nó ra sao. 

 

Cho tôi hỏi: giữa cái cuộc sống đời thường này phải trẻ trung và tràn trề sức khỏe bao nhiêu là đủ?? Rồi phải tổn thương khổ cực thêm từng làm sao ta bắt đầu thêm trưởng thành và gai góc??

 

*

 

Cuộc sống thì cấp vã, con tín đồ cũng hối hả chạy theo, thỉnh thoảng muốn nghỉ chân ghé lại đâu đó một lát nhằm lắng nghe từng nhịp đập của trái tim, từng tương đối thở của tp rồi chìm vào một giấc ngủ thật say cho quên đi đa số âu lo trong cuộc đời này.... 

Những ngày an toàn nhất trong cuộc đời vẫn là những ngày chưa phải suy nghĩ, không hẳn vướng bận vào quy khí cụ thương nhớ, ngóng trông. Nhưng biết làm thế nào được, nhỏ người ai cũng có một trái tim và trái tim đó vẫn mải miết đập lệch nhịp và thổn thức vị một ai kia từng ngày.

Xem thêm: 2 Cách Làm Lẩu Tự Sôi Bách Hóa Xanh, Bách Hóa Xanh

 

Chẳng phải chúng ta đang học ngăn cách nên khỏe khoắn hay sao? Sẽ có lúc ta cảm thấy cuộc đời thật đẹp, có những lúc cuộc sống sẽ mỉm cười, chẳng qua là không tới thời hạn dành cho bọn họ mà thôi.

 

Tôi không còn biết mình đã lặng lẽ như vậy đến bao giờ nữa, cơ mà tự dưng bây giờ nỗi buồn ở đâu cứ domain authority diết mãi tự nhiên tôi lại ai oán tôi lại lưu giữ cậu.

 

Lời kết: cuộc sống áp lực người nào cũng sẽ có những lúc mệt mỏi tuyệt vọng và chán nản nhưng hãy cho rằng rồi chuyện gì cũng trở nên qua đi, thiết yếu những nỗi đau trải qua để giúp bạn thêm trẻ trung và tràn đầy năng lượng và rất có thể tự bước đi bền vững hơn trong cuộc sống.