Chứng minh chị dậu là người yêu thương chồng con

     
toàn bộ Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1


Bạn đang xem: Chứng minh chị dậu là người yêu thương chồng con

*

*



Xem thêm: Danh Sách Các Bến Xe Phương Trang Tại Tphcm Dịp Cuối Năm Không Nên Bỏ Qua

Có chủ kiến cho rằng : " Chị Dậu trong đoạn trích " tước nước tan vỡ bờ" là 1 người phụ nữ hết lòng yêu thương thương ck con cùng tiềm tàng một sức phản kháng to gan lớn mật mẽ". Em hãy minh chứng ý con kiến trên




Xem thêm: Tìm Kiểu Tóc Hợp Với Khuôn Mặt Cho Nữ, Các Kiểu Tóc Nam Phù Hợp Với Khuôn Mặt

*

Tham khảo

“Tắt đèn” là 1 trong tác phẩm xuất sắc của phòng văn Ngô tất Tố về tình trạng xã hội Việt Nam, về nông thôn việt nam trước bí quyết mạng tháng Tám. Ở “Tắt đèn” ta thấy nổi lên một hình hình ảnh đẹp về người thiếu nữ nông dân, về người phụ nữ Việt Nam. Đó là nhân vật dụng chị Dậu với khá nhiều phẩm chất đáng quý. Tuy thế “nét khá nổi bật ở chị Dậu là tấm lòng yêu ck thương con tha thiết, là tính vị tha và đức hi sinh”.

Đó đó là những tình cảm cừ khôi thiêng liêng nhưng chị luôn giành riêng cho anh Dậu - ông chồng chị cùng những người con thơ. Chị là vợ của một anh dân cày nghèo kiết xác đến nỗi phải buôn bán đứa con để đưa tiền nộp sưu, là mẹ của cha đứa con nhỏ dại trong cái gia đình đã “lên đến bậc nhất trong hạng cùng đinh”. Đó là hình ảnh gia đình chị Dậu nói riêng, gia đình những tín đồ dân vn dưới chính sách thực dân nửa phong kiến.Cuộc sinh sống của cả mái ấm gia đình chị Dậu đã vất vả chạy từng bữa ăn lại càng trở ngại hơn khi trong cái xã hội thối nát đó vẫn tồn tại nhan nhản, đầy rẫy phần nhiều kẻ như Nghị Quế vợ, Nghị Quế chồng, quan tiền phủ tư Ân, bầy cai lệ, người nhà lí trưởng...Đọc hai đoạn trích “Con tất cả thương thầy mến u...” và “Tức nước đổ vỡ bờ” trong thành quả “Tắt đèn”, họ thấy chị Dậu đó là hình ảnh của người đàn bà Việt phái nam với hầu như phẩm chất tiêu biểu vượt trội thương chồng, yêu thương con. Dù trong phần lớn hoàn cảnh, em thấy chị Dậu vẫn luôn dành trọn tình cảm so với chồng, con mà không thể nghĩ đến phiên bản thân mình, đến những khó khăn vất vả nhưng mình chịu đựng đựng.Tình cảm chị dành riêng cho chồng mà chị coi sẽ là trụ cột của mái ấm gia đình còn hơn hết tình cảm của chị dành cho những đứa con, nhất là cái Tí. Do anh Dậu, chị chuẩn bị chịu đòn roi, nén nỗi nhức tình chủng loại tử để cứu giúp chồng.Vì tình yêu sâu nặng chị dành cho ông chồng mình đã được Ngô vớ Tố khắc họa thâm thúy và rõ ràng qua đoạn trích “Tức nước tan vỡ bờ”. Sau khi nấu được nồi cháo, chưa nghĩ đến con cháu chị múc tức thì cháo ra một chén lớn, quạt mang lại chóng nguội rọi niềm nở mời chồng: “Thầy em hãy rứa ngồi dậy húp ít cháo mang đến đỡ xót ruột”.Thái độ vơi nhàng, niềm nở của chị đối với chồng thật cảm động biết bao. “Rồi chị đón lấy dòng Tỉu cùng ngồi xuống dó như bao gồm ý hóng xem ck chị ăn có ngon miệng hay không? Một cảm tình yêu yêu mến sâu nặng của chị ấy Dậu được thể hiện một cách kín đáo đáo tuy thế vẫn sâu sắc, đậm đà biết bao qua bài toán quạt cháo đến nguội, thân thương mời ông chồng rồi xem ông chồng ăn bao gồm ngon miệng không.Tình mến dó của chị ấy còn được bộc lộ qua chu đáo khác: vấn đề chị bảo đảm chồng khỏi đòn roi của bọn cai lệ. Khi chúng sấn sổ cho trói anh Dậu thì “Chị Dậu xám mặt” rối rít đặt con bé bỏng xuống chạy đến đỡ tay hắn: “Cháu van ông, nhà con cháu vừa mới tỉnh được một lúc, các ông tha cho". Giải pháp xưng hô “ông - cháu” ấy biểu đạt rõ thái độ nhẫn nhục của chị ý Dậu. Tuy thế chị nhẫn nhục chỉ vì ao ước cứu chồng. Lúc đầu chị Dậu nhẫn nhục chịu đựng đựng, dùng lời lẽ ngon ngọt hy vọng cứu được chồng. Nhưng bọn chúng chẳng phần lớn không tha cho ngoại giả đánh cả mình khiến chị biến đổi cách xưng hô tự “ông - cháu” mang đến “ông - tôi”, rồi “mày - bà”.Cách đổi khác thái độ nhanh lẹ như vậy thể hiện việc chị quan trọng chịu đựng cảnh chồng bị đánh. Mặc dù mình bị đánh, chị vẫn nỗ lực nài nỉ van xin đừng đánh chồng chị. Rồi việc chị đổi khác thái độ, ngôn từ đã hàm chứa sự phản kháng tàn khốc để đảm bảo an toàn chồng. Và đỉnh điểm của cảm xúc yêu thương của chị ý đối với ck chị là việc chị đánh chiến hạ tên cai lệ và người nhà lí trưởng. Đó là một thắng lợi vẻ vang vì chưng một người bầy bà chân yếu tay mượt lại thắng lợi và chiến thắng dễ dàng trước nhị gã bọn ông.Chính việc thương chồng, lo chồng bị tấn công đã trở thành sức dạn dĩ để chị chiến thắng hai tên cai lệ và người nhà lí trưởng, bảo vệ chồng mình. Qua đó ta thấy tồn tại hình hình ảnh một người vk nông thôn hết mực thương yêu chăm lo chồng.Nhưng ở kề bên đó, hình hình ảnh chị Dậu còn là một hình hình ảnh một người mẹ rất mực yêu thương thương các con. Phải chào bán cái Tí, chị như đứt từng khúc ruột. Khi trở về nhà chị vẫn chưa nói cái tin sét đánh đó cho chiếc Tí nghe mà lặng lẽ chịu đựng. Mà lại sự hiếu hạnh ngoan ngoãn của dòng Tí vô tình lòi ra đã như lưỡi dao găm vào lòng chị, khiến chị càng nước mắt ngắn nước mắt dài.Người bà mẹ nào sau phần nhiều ngày tháng “mang nặng trĩu đẻ đau” nhưng chẳng thương yêu con. Bây giờ, phải đem bé đi bán, người mẹ này vẫn không đầy đủ cam đảm nói ra cái điều cực khổ đó nhằm trút bớt nỗi đau đang đè nặng trong lòng. Nỗi đau đó cứ nhân lên, nhân mãi lên tựa như các mũi dao cứa vào lòng chị khi chị thấy dòng Tí ngoan quá, hiếu thảo thừa vậy nhưng mà phải đi làm việc tôi tớ ở nhà mụ Nghị Quế khét tiếng độc ác, nhẫn tâm.Phải tất cả tình yêu sâu nặng trĩu lắm, thiết tha lắm đối với cái Tí, chị Dậu mới nén được nỗi đau mà lại chỉ lộ ra “rầu rĩ nét mặt, rất nhiều giọt nước đôi mắt rơi xuống càng mau”. Tình yêu thích con vô bờ vì vậy đã khiến cho chị Dậu một người bà bầu lại nên van xin nhỏ của mình, nài xin con gật đầu hoàn cảnh. Bởi những khẩu ca thấm thía, chị khuyên dòng Tí: “U van con, u lạy con, con bao gồm thương thầy, yêu quý u thì nhỏ cứ đi với u đừng thút thít nữa, nhức ruột u lắm... Hiện giờ phải đem nhỏ đi bán, u đã bị tiêu diệt từng khúc ruột đấy con ạ”. Thái độ van xin của chị so với cái Tí thể hiện việc chị cảm giác mình bao gồm lỗi với nó. Bạn đau đớn, cực nhọc xử nhất đó là chị Dậu. Muốn cứu ông xã thì chị phải chào bán con. Không thể con đường chọn lọc nào khác. Tuy thế qua cách biểu hiện tình cảm của chị đối với cái Tí ta thấy đây vẫn luôn là người bà bầu yêu thương con hết mực.Và tình thương đó, chị còn dành cả cho dòng Tỉu, thằng Dần. Khi cái Tí cứ khóc mãi, chẳng chịu đựng đi, lại thêm thằng dần dần cứ kêu gào rầm rĩ nhất định cấm đoán cái Tí đi nếu là 1 trong những người nhẫn trung ương thì đang nổi gắt dọa ông lí sẽ bắt nó còn nếu không để chị đi. Lúc thằng Dần đồng ý để cho chị đi thì chị Dậu ân hận vì mình đã nói dối trẻ con, tức thì chị nói chữa: “ừ, hễ nỗ lực Nghị bằng lòng khiến cho chị nhỏ về đơn vị vài hôm thì u lấy nó về với con”. Việc không dám nói dối trẻ con con, rồi dù khôn xiết đói tuy vậy chị vẫn đồng ý cho cái Tỉu bú sữa trước đã biểu đạt sự quan tâm, quan tâm của chị so với con cái. Chị ân cần tới chúng hầu như lúc, mỗi khi có thể, dù có lúc chị bỏ lơ. Nhưng đó vẫn là tình cảm thương mến sâu nặng, đậm đà chị dành riêng cho các con. Và nét rất nổi bật nhất ở chị Dậu là việc hi sinh, sự hi sinh vốn có của các người thiếu phụ Việt Nam. Lúc phải phân phối con, chị mang điếc trước phần đa lời lẽ van lơn được ngơi nghỉ lại nhà đất của cái Tí dù chỉ nạp năng lượng khoai thôi. Chị phải hi sinh tình chủng loại tử của chính mình - điều linh nghiệm và cao quý nhất của người chị em là vày cái gì? Đó là do “tiền sưu ko có, thầy nhỏ đau tí hon là thế, vẫn bị người ta đánh trói, sưng cả hai tay lên kìa (...). Để mang đến thầy bé khổ mang đến nước làm sao nữa?”.Rồi chị cần cầu khẩn chiếc Tí như với người ban ơn dù bao gồm chị đang dần còn âu sầu gấp trăm nghìn lần nó. Cũng chính vì chị vẫn đứng thân hai con đường: một là chị phải phân phối con để cứu vớt chồng, để mái ấm gia đình khỏi mất đi trụ cột. Với rồi một lượt nữa, chị Dậu phải liều mạng để cứu giúp chồng. Việc chị nhẫn nhục chịu đựng đựng, xưng hô “ông - cháu” rồi tới sự việc chị đấu lí biện hộ lại chúng khiến chị bị tên cai lệ đánh mang đến bôm bốp cùng rồi ở đầu cuối chị hành động với bầy chúng diễn đạt tình cảm sâu nặng nề thắm thiết của chị so với anh Dậu. Ngoài ra còn là việc nhẫn nhục hi sinh. Chị hi sinh phiên bản thân mình, mất mát tình mẫu mã tử cao đẹp mắt cũng chỉ vày chị lo ngại tới gia đình mình suy nghĩ người chồng khốn khổ. Hình hình ảnh chị đã rất to lớn đẹp với tình yêu sâu nặng trĩu chị dành riêng cho chồng cho con, tiếng càng lan sáng cùng đáng quý hơn bởi vì sự hi sinh thầm lặng cơ mà giàu ý nghĩa sâu sắc biết bao.Tóm lại qua những đoạn trích những chương 10, 1l và 18, ta thấy nổi bật lên hình ảnh người thanh nữ nông dân việt nam trước phương pháp mạng với tình yêu chồng, thương con tha thiết, giàu lòng vị tha, sức phản chống và đức hi sinh. Đọc những đoạn trích này, em thấy trào dơ lên sự khâm phục, hàm ân trước đều con người như thế. Họ thật xứng danh với tám chữ vàng mà chưng Hồ trao tặng kèm cho thiếu phụ Việt nam giới “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”.