Bỗng nhận ra hương ổi phả vào trong gió se sương chùng chình qua ngõ hình như thu đã về

     

Với một đoạn thơ ngắn vỏn vẹn nhì khổ nhưng mà nhà thơ sẽ dựng lại một tranh ảnh thu nồng đượm hơi ấm cuộc đời, hơi ấm quê nhà. Mọi hình hình ảnh sang thu thân quen, đơn giản và giản dị mà tươi tắn, sống động.

Bạn đang xem: Bỗng nhận ra hương ổi phả vào trong gió se sương chùng chình qua ngõ hình như thu đã về


Dàn ý

1, Mở bài:

- reviews bài thơ: là một tác phẩm hay, độc đáo, mớ lạ và độc đáo về đề tài mùa thu.

- giới thiệu 2 khổ thơ đầu: phong cảnh giao mùa khi đất trời chuyển từ mùa hè sang mùa thu.

2, Thân bài:

a, Những biểu thị đầu tiên của mùa thu

- hầu hết tín hiệu vô hình dung trong thiên nhiên:

+ hương thơm ổi: mùi hương bình dị, dân dã đặc trưng của mùa thu miền bắc khi mùa ổi chín.

+ Động trường đoản cú “phả”: sự lan tỏa, trộn lẫn: gợi tả về một không gian bên cạnh đó mang cả mừi hương của mùa thu, của việc trong lành

+ Gió se: gió khá lạnh, khô, là gió heo may của mùa thu, không hẳn cơn gió nam của ngày xuân hay gió bắc mùa đông.

+ Sương: hiện tượng kỳ lạ ngưng tụ tương đối nước lúc thời tiết chuyển lạnh vào đêm tối và sáng sủa sớm.

+ Động từ bỏ “chùng chình”: vận động chậm rãi, thong thả, nhân hóa đến hình ảnh, sương như có tâm hồn.

- cảm xúc của tác giả:

+ đơ mình dấn ra ngày thu đang về qua trường đoản cú “bỗng”

+ câu hỏi tu trường đoản cú “Hình như thu vẫn về”: sự ngỡ ngàng, cạnh tranh tin, trung tâm hồn thi sĩ cũng như biến đưa cùng khu đất trời.

Xem thêm: Môn Tiếng Anh Lớp 7 D - Đề Ôn Thi Hsg Anh Lớp 9

⇒ người sáng tác sử dụng những hình tượng vô hình, chỉ cảm thấy được qua khứu giác, cảm xúc chứ không chú ý thấy, không ráng nắm được. Đây là 1 điểm đặc trưng so với việc dùng phần lớn hình hình ảnh quen thuộc để nói về mùa thu như hoa sữa, quả hồng, cốm non,… cho biết thêm sự tinh tế và sắc sảo trong cảm giác của tác giả.

b, Vẻ đẹp nhất của thiên nhiên trong thời khắc giao mùa

- Hình hình ảnh đối lập: sông “dềnh dàng” cùng với chim “vội vã”. Chiếc sông vào mùa thu ban đầu chảy đủng đỉnh rãi, đang qua rồi những cơn sốt hè khiến sông cuộn trào. Chim thì lại vội vã bay về phương Nam kị rét

- Hình hình ảnh đám mây mùa hạ chũm nửa mình sang thu: một hình ảnh liên tưởng sự níu kéo, lưu luyến của mùa hạ, gợi tả vẻ đẹp khung trời đặc biệt. Một dung nhan mây không hề nóng phỏng đầy nắng và nóng của mùa hè nhưng cũng chưa nhẹ nhàng nhàn của mùa thu.

⇒ vạn vật thiên nhiên giao mùa đẹp mắt kì lạ, độc đáo

3, Kết bài:

- nhì khổ thơ đến thấy: trung ương hồn nhạy cảm cảm của phòng thơ, vẻ rất đẹp của giây phút giao mùa.

- Nghệ thuật: áp dụng hình ảnh, nhân hóa, liên tưởng.


bài bác mẫu


Nếu mùa xuân đã bước vào thi ca với sự tinh khôi của khu đất trời khi mở đầu cho 1 năm mới thì ngày thu bước vào thơ ca cũng tự nhiên và thân cận với rất nhiều khoảnh tự khắc nhẹ đến nao lòng của thiên nhiên. Trước đó Nguyễn Khuyến lừng danh với bố bài thơ thu: “Thu điếu”, “Thu vịnh”, “Thu ẩm”, sau đây Xuân Diệu có “Đây ngày thu tới”. Bé dại nhẹ, khiêm nhường, Hữu Thỉnh cũng góp vào mang đến mùa thu non sông một góc quê nhà sang thu:

“Bỗng phân biệt hương ổi

Phả vào vào gió se

Sương dùng dắng qua ngõ

Hình như thu đã về

Sóng được thời gian dềnh dàng

Chim bắt đầu vội vã

 Có đám mây mùa hạ

núm nửa mình sang thu”

Đoạn thơ gồm cái hương vị ấm nồng của chớm thu ở 1 miền quê nhỏ. Tín hiệu thứ nhất để tác giả nhận ra là mùi hương ổi phả vào gió. Hương thơm quê nhà mộc mạc được gió gửi trong không khí cứ lan tỏa, thoang loáng bay. Cảm hứng bất bỗng dưng đến với đơn vị thơ “Bỗng nhận ra”. Một sự bất ngờ mà như đã đợi sẵn, đợi từ tương đối lâu rồi, để lúc này có dịp là buông ra ngay. Vào số họ chắc chắn không người nào chưa một đợt nếm vị ổi giòn ngọt, chua chua khu vực đầu lưỡi. Chiếc dư vị của mùi thơm đó cứ vấn vương lại vào ta khi bất chợt đọc câu thơ của Hữu Thỉnh. Gồm hương ổi. Và gió. Và sương. Ngày thu lại về. Ngày thu mang theo hương quê và với theo sương mờ ướt lạnh. Bên cạnh đó có thêm sương phải thu dễ dấn hơn. “Sương dùng dắng qua ngõ” tuyệt là mong chờ gì đây? Cứ dần dần như thế, cứ dịu nhàng, mềm mại như thế, thu cho tự thời gian nào không hay. “Hình như thu đang về”. Nhà thơ giật mình, tương đối bối rối. Tự lúc nào nhỉ? Thu về? từ bỏ hương giỏi từ gió, xuất xắc từ sương? Hữu Thỉnh cũng tương đối ngỡ ngàng trước nháng đi bỗng nhiên của mùa thu. Thu về, thu lại về trên quê hương, trên những con phố bờ đê với trên cả những nhỏ sông, cánh chim trời.

loại bỡ ngỡ ban đầu vụt tan đổi thay đi nhịn nhường chỗ cho việc rung cảm mạnh mẽ trước mùa thu:

“Sông được cơ hội dềnh dàng

Chim ban đầu vội vã

 Có đám mây mùa hạ

vậy nửa bản thân sang thu”

con sông quê nhà dềnh nước mùa thu. đa số cánh chim cất cánh đi gấp vã. Tất cả đều hối hả, xôn xao khi thu về. Không thể cái nóng bức của mùa hè nóng nực, chỉ còn lại một thai không gian ẩm ướt và se se lạnh. Một thoáng rối lòng để rồi nhường lại mang lại mùa thu. Ngày thu vừa bắt đầu chớm vô cùng nhẹ, hết sức dịu, khôn xiết êm, mơ hồ như cả khu đất trời đã cựa mình cố kỉnh áo mới. Hữu Thỉnh không tả trời thu “xanh ngắt mấy tầng cao” như Nguyễn Khuyến nhưng mà chỉ điểm vào bức ảnh thu một chút ít mây vương lại của ngày hè qua:

“Có đám mây mùa hạ

cố kỉnh nửa mình sang thu”

Mây trời thế nửa bản thân sang thu. Lối miêu tả của nhà thơ thiệt độc đáo. Trong khi trong đám mây đó còn có lại một vài làn nắng ấm mùa hè nên new “vắt nửa mình”. Thu về tạo cho bao cảnh vật thay đổi và đám mây cũng không giống lạ.

Xem thêm: Một Bài Trắc Nghiệm Có 10 Câu Hỏi Mỗi Câu Hỏi Có 4 Phương Án Lựa Chọn Trong Đó Có 1 Đáp Án Đúng

Với một quãng thơ ngắn vỏn vẹn nhì khổ nhưng nhà thơ đã dựng lại một bức tranh thu nồng đượm hơi ấm cuộc đời, hơi ấm quê nhà. Hầu như hình ảnh sang thu thân quen, đơn giản và giản dị mà tươi tắn, sinh sống động. Với phần đa từ láy: “chùng chình”, “dềnh dàng”, “vội vã” với một giọng thơ vừa bao gồm thoáng ngỡ ngàng, vừa vui sướng, Hữu Thỉnh đã gửi ta về một miền quê bình dân mà êm ấm tình người. “Sang thu”- một hình ảnh quê hương tự nó đang tôn thêm vẻ đẹp cho đất nước, mang lại quê nhà, đến đồng quê trong mùa thu chung của đất trời Việt Nam.