Anh Đi Anh Nhớ Quê Nhà Nhớ Canh Muống Nhớ Cà Dầm Tương

     

Về bài bác ca dao này, tất cả người nhận định rằng nó là lời tỏ tình với cô thôn nữ của cánh mày râu trai làng sắp đi xa. Biện pháp hiểu trang bị hai: quý ông trai đã ra đi lâu ngày, anh ghi nhớ quê, nhớ người con gái làng anh nhưng anh từng thầm yêu trộm nhớ.

Bạn đang xem: Anh đi anh nhớ quê nhà nhớ canh muống nhớ cà dầm tương


Ca dao có tương đối nhiều bài nói tới nỗi nhớ. Bài ca dao dưới đó là một ngôi trường hợp:

Anh đi anh lưu giữ quê nhà,

Nhớ canh rau xanh muống, lưu giữ cà dầm tương.

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước mặt đường hôm nao

Về bài ca dao này, có người nhận định rằng nó là lời tỏ tình với cô thôn con gái của nam giới trai làng chuẩn bị đi xa. Giải pháp hiểu máy hai: đàn ông trai đã đi xa lâu ngày, anh lưu giữ quê, nhớ cô gái làng anh mà anh từng thì thầm yêu trộm nhớ. Quê nhà và cô gái đã đổi mới kỉ niệm sâu sắc, kết ứ đọng thành nỗi nhớ cấp thiết nào quên.

nhị câu đầu tạo nên nỗi nhớ quê:

Anh đi anh nhớ quê nhà,

Nhớ canh rau xanh muống, lưu giữ cà dầm tương.

Xem thêm: Ăn Sữa Chua Vào Lúc Nào Là Tốt, Bạn Nên Ăn Sữa Chua Khi Nào Để Da Sáng Dáng Khỏe

Anh đi trong văn cảnh, nghĩa là đã từng đi xa, đang lâu ngày. Anh đi làm việc thợ, đi quân nhân thú, đi tha hương cầu thực... Nay ở khu vực đất khách hàng quê người, năm tháng đang trôi qua, anh mới tất cả nỗi nhớ ấy: ghi nhớ quê nhà, lưu giữ canh rau xanh muống, nhớ cà dầm tương. Tía chữ nhớ miêu tả nỗi ghi nhớ triền miên, day dứt, khôn nguôi. Ghi nhớ quê bên là ghi nhớ ông bà, người mẹ cha, anh chị em em; là nhớ mái rạ, sản phẩm cau, mảnh vườn, dòng áo, luỹ tre; là nhớ đồng lúa xanh, cánh cò trắng, nhỏ diều biếc... Nhớ anh em tuổi thơ. Bốn tiếng anh nhớ quê nhà thật hàm súc, gợi lên bao nỗi ghi nhớ đầy vơi. Đúng là:

Khi ta đi đất đang hoá trung ương hồn

(Chế Lan Viên)

Câu thiết bị hai nói lên nhị nỗi nhớ rất vắt thể. Anh đi xa, anh lưu giữ canh rau muống, lưu giữ cà dầm tương. Đó là hương vị đậm đà của quê đơn vị thân yêu. Quê nghèo, chỉ có món nạp năng lượng bình dị ấy. Anh mộc mạc, chất phác, anh vô cùng yêu quê nhà, anh nhớ hương vị của canh rau muống, lưu giữ quả cà dầm tương. Đâu cứ buộc phải cảnh phong lưu phú quý, tất cả cơm gà cá gỡ... Bắt đầu nhớ? Anh ghi nhớ cái bình dị của quê hương, một bát canh, một quả cà với tất cả tâm hồn. Anh thuần hậu, hóa học phác với đáng yêu. Vả lại, bát canh rau muống, trái cà dầm tương là mùi vị của cây đơn vị lá vườn, trong đó còn có tình yêu thương của người người mẹ hiền tần tảo sớm khuya. Sau này, các nhà thơ đã có những vần thơ đẹp viết về hương quê như mùi hương nhãn, hương cốm mới, canh cá tràu, canh mồng tơi... Hương thơm quê, tình quê sâu đậm biết nhường nhịn nào:

Canh cá trầu bà bầu thường hay thổi nấu khế

Khế trong vườn, thèm một tí rau xanh thơm

Ừ, thể đó mà một đời xa giải pháp mẹ

Ba mươi năm trở lại nhà, nước đôi mắt xuống mâm cơm

(Canh cá trầu - Chế Lan Viên)

nhì câu 3, 4, nỗi nhớ của anh ấy đã hướng sang một đối tượng người sử dụng mới. Từ lưu giữ cảnh, lưu giữ quê, nhớ mùi vị quê nhà, anh nhớ đến người:

Nhớ ai dãi nắng dầm sương,

Nhớ ai tát nước bèn đường hôm nao.

ghi nhớ ai rồi lại ghi nhớ ai dào dạt trào dâng trong lòng. Ai là đại tự nhân xưng phiếm chỉ. Nỗi ghi nhớ ấy hướng về những người thầm thương làm việc quê bên dãi nắng nóng dầm sương, chân lấm tay bùn vất vả. Ghi nhớ ai ở chỗ này còn có thể nhớ cả mọi người xa lạ biết như bên thơ Tế khô nóng đã thanh minh trong bài bác Nhớ dòng sông quê hương.

Xem thêm: Mách Nhỏ Bạn Cách Để Làm Sao Để Người Khác Thích Mình Hiệu Quả 99%

Điệp ngữ ghi nhớ ai diễn đạt nỗi nhớ những man mác, bâng khuâng. Nỗi nhớ nhưng anh phía tới sau cùng là “Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao”. Ai vào câu thơ này là cô thôn thiếu nữ hay lam giỏi làm, điệu đà mà anh đang thầm yêu trộm nhớ. Hôm nao là hôm nào, là đêm trăng. Cảnh lao động của em cơ mà anh nhớ là tát nước. Khu vực tát nước cũng là nơi hò hẹn, kia là mặt đàng. Gồm thế đó là một kỉ niệm nhưng nghìn năm không dễ mấy ai quên. Kỉ niệm ấy sẽ hơn một lần được nói đến:

Hỡi cô tát nước mặt đàng

Sao cô múc ánh trăng rubi đổ đi?

bốn câu lục bát bao gồm âm điệu vơi nhàng, biểu đạt một cảm xúc đẹp: tình thương nhớ quê nhà. Giọng thơ cũng thiệt bồi hồi, bâng khuâng. Điệp từ nhớ cùng điệp ngữ ghi nhớ ai đó là thủ pháp khiến cho giọng thơ ấy. Dòng hay, cái đậm đà của bài bác ca dao là nhớ mùi hương quê, lưu giữ cô thôn nàng từng hẹn cầu đã làm cho nỗi ghi nhớ quê nhà thêm thiết tha, sâu nặng.