4 câu thơ cuối bài quê hương

     
toàn bộ Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1


Bạn đang xem: 4 câu thơ cuối bài quê hương

*



Xem thêm: Viết Đoạn Văn Có Sử Dụng Từ Trái Nghĩa ❤️️15 Mẫu Hay, Viết Đoạn Văn Có Sử Dụng Từ Trái Nghĩa

*



Xem thêm: Nướng Dân Đen Trên Ngọn Lửa Hung Tàn, Câu Thơ: “ Vùi Con Đỏ Xuống

*

 bn tham khảo

Bài thơ “Quê hương” của Tế khô nóng là trong những bài thơ hay và rực rỡ về chủ đề quê hương, rất nổi bật trong bài thơ chính là nỗi nhớ về quê hương của tác giả. Cô đọng trong bốn câu thơ cuối đó là nỗi ghi nhớ thương domain authority diết, trong xa giải pháp nhưng người sáng tác vẫn luôn một lòng hướng tới quê hương.

là một trong người con yêu cầu xa quê hương, Tế khô giòn là một người yêu quê hương, ngôi thôn chài của mình và trong lòng luôn luôn canh cánh một nỗi ghi nhớ về quê hương. Quê nhà ở vào ông là hình hình ảnh mái xã chài ven biển “cách hải dương nửa ngày sông”, là hầu hết con tín đồ mặn mòi vị hải dương cả, là hình ảnh con thuyền và cánh buồm rẽ sóng chạy ra khơi. Nhưng tất cả những hình ảnh đó chỉ còn trong kí ức, vào nỗi nhớ của tác giả, mà người sáng tác đã phải thổ lộ trong khổ cuối bài xích thơ:

“Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ…

Tôi thấy nhớ mẫu mùi nồng mặn quá!”

ngay lập tức câu đầu tiên tác mang đã xác minh nỗi nhớ của chính mình khi ở 1 nơi xa hướng đến quê hương. Dù buộc phải xa cách quê nhà nhưng không vì đó mà làm mờ nhạt đi tình yêu quê nhà trong ông, ngược lại ông “luôn tưởng nhớ”, sẽ là nỗi nhớ luôn luôn thường trực với xuyên suốt trong lòng ông. Tác giả nhớ về “Màu nước xanh, cá bạc, dòng buồm vôi”, đó là đầy đủ hình hình ảnh quen thuộc, gắn sát với tín đồ dân miền biển. Thuốc nước biển xanh ngắt nơi những phi thuyền giương cánh buồm vôi trắng thâu góp gió rẽ ra biển khơi khơi, tìm đến những mẻ cá tệ bạc sau bao gian lao mưa nắng cùng hiểm nguy, vất vả. Đó là màu sắc của thiên nhiên, thuốc nước xanh, color cá bạc tình và white color vôi của cánh buồm. Tất cả đã được ngấm sâu trong trí nhớ và trung tâm hồn của tác giả. Rẻ thoáng đâu đó ta vẫn thấy hình hình ảnh người dân chài, bởi luôn luôn phải có con bạn trong hình hình ảnh “Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi”. Đâu kia trong tiềm thức ở trong phòng thơ, vẫn mường tượng ra cảnh sinh hoạt đánh bắt cá cá của người dân quê hương, họ vẫn ngày đêm ra khơi đánh bắt với sự hăng say và niềm tin yêu lao động, lái những con thuyền vươn ra biển lớn cả, chiến đấu với sóng gió và thử thách của đại dương bạt ngàn để rồi tự đó bỏ túi những mẻ cá nặng nề trong thú vui hân hoan. Dù tại 1 nơi xa, không tham gia vào hoạt động vui chơi của dân làng mạc chài nhưng tác giả vẫn cảm nhận rất rõ sức sống mạnh mẽ của con bạn nơi đây. Cuối cùng, nỗi ghi nhớ của tác giả đã trào dâng niềm xúc động bằng câu thốt lên “Tôi thấy nhớ loại mùi nồng mặn quá”. Phải gồm sự lắp bó sâu sắc và tình yêu đậm đà với ngôi làng chài này lắm, người sáng tác mới bao hàm cảm thừa nhận tinh tế, cách miêu tả đầy chân thật và lãng mạn như thế. “Cái mùi hương nồng mặn” ấy đó là mùi của hải dương cả, của vị xa xăm nồng thở vào thân hình bạn dân trai tráng, của chất muối thấm trong thớ gỗ bé thuyền. Người sáng tác nhớ tất cả những đồ vật đó đó là đang thốt lên nỗi lưu giữ khôn nguôi về quê hương.

Qua đoạn thơ cuối của bài xích thơ “Quê hương”, ta thấy được cảm hứng mạnh mẽ của tác giả được biểu thị qua những hình ảnh, cách diễn đạt và lời than thở trong phòng thơ. Tác giả đã cảm thấy về quê nhà mình không chỉ có bằng rất nhiều cảm giác bên ngoài mà còn bởi cả chiều sâu chổ chính giữa hồn, điều này đã góp phần biểu thị cảm xúc trữ tình của người sáng tác trong bài thơ này.